(Vị vua thứ 16) Injo: Vị quân chủ trải qua thảm họa chiến tranh và nỗi nhục SamjeondoGiới thiệu về Injo banjeong, sự bùng nổ của Byeongjahoran và Jeongmyohoran, nỗi nhục Samjeondo, bi kịch của Thế tử Sohyeon và Namhansanseong.
Injo (vị ngôi 1623~1649) là cháu nội của Seonjo và con trai của Jeongwon-gun, đã phế truất Gwanghaegun và lên ngôi thông qua cuộc chính biến Injo-banjeong do thế lực phái Seoin phát động. Xuyên suốt triều đại, ông đã trải qua những cuộc ngoại xâm tàn khốc mang tên Jeongmyohoran và Byeongjahoran, là một vị quân chủ bi thảm phải chịu đựng nỗi nhục quỳ gối trước nhà Thanh sau cuộc kháng chiến tại Namhansanseong.
1. Injo-banjeong và xung đột giữa các công thần:
- Thế lực phái Seoin quy kết chính sách Phế mẫu sát đệ (phế truất mẹ và giết em) và thân Kim (giữ quan hệ thân thiết với Hậu Kim) của Gwanghaegun là hành vi phi nhân luân, phản danh mụn, qua đó thực hiện thành công Injo-banjeong để đưa Injo lên ngôi.
- Tuy nhiên, ngay sau khi lên ngôi, Yi Gwal - kẻ bất mãn với việc ban thưởng công thần banjeong - đã nổi dậy (Loạn Yi Gwal), khiến Injo bị ép phải bỏ Hanyang tẩu tán đến Gongju, qua đó vương quyền lung lay dữ dội.
2. Jeongmyohoran:
- Jeongmyohoran và việc tẩu tán đến Ganghwado: Triều đình Injo từ bỏ ngoại giao trung lập của Gwanghaegun để triển khai mạnh mẽ chính sách ngoại giao Chin-myeong Bae-geum (Thân Minh bài Kim) - tôn thờ nhà Minh và bài xích nhà Thanh (Hậu Kim). Phẫn nộ trước điều này, Hậu Kim đã xâm lược Joseon vào năm 1627 gây ra Jeongmyohoran. Lúc này, Injo nhanh chóng tẩu tán đến Ganghwado chuẩn bị kháng chiến, cuối cùng ký kết Thỏa ước Jeongmyo để Joseon và Hậu Kim kết minh quan hệ huynh đệ và dàn xếp chiến tranh.
- Phân tri (Bunjo) của Thế tử Sohyeon và sự ủng hộ của nhân dân: Vào thời điểm Jeongmyohoran, khi Injo tẩu tán đến Ganghwado, ông đã giao cho Thế tử Sohyeon dẫn đầu chính quyền lâm thời mang tên Bunjo (Phân tri) đi xuống Jeonju ở Jeolla-do để bảo vệ khu vực phía nam và chăm sóc nhân dân. Điều này phỏng theo tiền lệ trong Chiến tranh Nhâm Thìn trước đó khi Seonjo bỏ chạy, Gwanghaegun đã dẫn dắt Phân tri đi khắp toàn quốc để cổ vũ nghĩa binh và trấn an lòng dân sụp đổ. Thế tử Sohyeon cũng vâng lệnh cha dẫn dắt thành công Phân tri tại Jeonju, góp phần làm dịu đi sự hỗn loạn của chiến tranh.
3. Byeongjahoran:
- Sau Jeongmyohoran, Nữ Chân đổi quốc hiệu thành nhà Thanh và yêu cầu Joseon thiết lập quan hệ quân thần nhưng triều đình từ chối, do đó vào năm 1636, Thanh Thái Tông (Hong Taiji) dẫn đại quân trực tiếp tái xâm lược Joseon, gây ra Byeongjahoran.
- Dựa trên kinh nghiệm từ Jeongmyohoran, quân Thanh đã phong tỏa trước hoàn toàn các ngả đường hướng về Hanyang và đường tẩu tán đến Ganghwado để ngăn chặn hoàng gia Joseon tẩu tán đến Ganghwado. May mắn thay, con trai thứ hai của Injo là Bongnim-daegun (sau này là Hyojong), Nguyên tôn (con trai Thế tử Sohyeon) và các thành viên hoàng gia khác đã kịp sơ tán đến Ganghwado trước khi quân Thanh đến nơi, nhưng Injo và Thế tử Sohyeon bị cắt đứt hoàn toàn đường rút lui nên không thể đến Ganghwado mà đành quay hướng về Namhansanseong.
4. Nỗi nhục Samjeondo và bi kịch của Thế tử Sohyeon:
- Sự cô lập tại Namhansanseong và 47 ngày kháng chiến: Bị cắt đứt đường đi do cuộc xâm lược bất ngờ của quân Thanh, Injo không thể đến Ganghwado mà phải tẩu tán vào Namhansanseong, kháng chiến suốt 47 ngày trong cái rét cắt da cắt thịt tháng Giêng và nạn đói.
- Tranh cãi gay gắt bên trong Namhansanseong: Trong thành, phái Jeokhwapa (phái Xích Hòa) quy tụ quanh Kim Sang-heon chủ trương chiến đấu đến cùng bảo vệ danh nghĩa, và phái Juhwapa (phái Chủ hòa) quy tụ quanh Choi Myeong-gil chủ trương thừa nhận thực tế đầu hàng để bảo vệ xã tắc và nhân dân, đối đầu căng thẳng đặt vận mệnh đất nước lên bàn cân. Cuộc tranh cãi dữ dội của họ không chỉ đơn thuần là đấu đá bè phái mà là nỗi trăn trở tột cùng theo những phương thức khác nhau để cứu lấy đất nước đang lụi tàn.
- Thế tử tự nguyện đại diện đầu hàng và sự từ chối: Khi lương thực cạn kiệt hoàn toàn và ngay cả hòn đảo Ganghwado nơi hoàng gia tẩu tán cũng thất thủ, cuối cùng quyết định đầu hàng đã được đưa ra. Lúc này, khi Hoàng đế nhà Thanh Hong Taiji yêu cầu quốc vương Injo trực tiếp ra đầu hàng, Thế tử Sohyeon đã "Tôi vẫn còn em trai (Bongnim-daegun) và con trai (Nguyên tôn), dù tôi có chết thì vẫn có người nối dõi đất nước. Xin hãy cho phép tôi thay mặt cha đi" để tự nguyện hiến mạng sống thay cha. Tuy nhiên, phía nhà Thanh chỉ khăng khăng đòi Injo trực tiếp đầu hàng và lạnh lùng từ chối việc Thế tử đầu hàng thay mặt.
- Nỗi nhục Samjeondo: Cuối cùng, Injo thay vì mặc long bào màu đỏ tượng trưng cho vua, đã mặc chiếc áo màu xanh mang ý nghĩa trang phục bề tôi và sự đầu hàng, mở cổng thành đi xuống, thực hiện nghi thức Samjeondo (Tam bái cửu khấu lễ) - ba quỳ chín lạy trước Thanh Thái Tông vô cùng tàn khốc. Do sự đầu hàng nhục nhã này, 'quan hệ huynh đệ' giữa hai nước được thiết lập vào thời điểm Jeongmyohoran đã bị bãi bỏ, và Joseon tái thiết lập hoàn toàn thành 'quan hệ quân thần (vua và bề tôi)' nhục nhã tôn thờ nhà Thanh làm nước hoàng đế.
Vết sẹo đau đớn nhất mà chiến tranh để lại, những người phụ nữ trở về quê hương 'Hwanhyangnyeo' (Hoàn hương nữ): Trong số hàng trăm ngàn dân thường Joseon bị bắt sang quân Thanh thời kỳ Byeongjahoran, những người phụ nữ nếm trải cửa tử trở về quê hương sau khi trả khoản tiền chuộc khổng lồ (Sokhwan-geum) sau muôn vàn khó khăn được gọi là 'Hwanhyangnyeo' (Người phụ nữ trở về quê hương).
Tuy nhiên, chào đón họ trở về vòng tay quê hương và gia đình sau khi vượt qua cửa tử không phải là sự chào đón ấm áp mà là sự lạnh nhạt và phỉ báng xã hội. Xã hội sĩ đại phu Joseon coi trọng danh giáo Tống Nho và trinh tiết hơn mạng sống đã chỉ trích họ vì 'đã mất trinh tiết rồi trở về', và cả nhà đẻ lẫn nhà chồng đều coi họ là nỗi ô nhục của gia tộc không chịu tiếp nhận. Các phu nhân sĩ đại phu đồng loạt dâng sớ yêu cầu triều đình ly hôn, đẩy gia đình đến bờ vực tan vỡ.
Trước tình hình này, Injo ban hành lệnh cấm ly hôn hợp pháp với lý do "bị bắt đi trong chiến tranh không phải lỗi của họ". Ông cũng đưa ra biện pháp cứu trợ là nếu họ tắm gội tại Hongjecheon (Hongjewon) - lối vào Hanyang - rồi bước vào thành, quá khứ sẽ được bỏ qua và công nhận đã khôi phục trinh tiết.
Tuy nhiên, bất chấp biện pháp quốc gia này, sự lạnh nhạt và định kiến xã hội không dễ dàng biến mất, khiến nhiều phụ nữ cuối cùng phải tự vẫn hoặc tiếp tục cuộc sống bi thảm. Về sau, từ 'Hwanhyangnyeo' dùng để chỉ trích họ đã biến thành tiếng lóng miệt thị phụ nữ ngày nay, thể hiện lát cắt bi kịch bi thảm và tàn khốc nhất mà chiến tranh giáng xuống những người yếu thế.
5. Số phận đan xen của Thế tử Sohyeon và Bongnim-daegun:
- 8 năm tại Thẩm Dương, hai cách đối phó khác nhau: Sau thất bại của Byeongjahoran, Thế tử Sohyeon và Bongnim-daegun cùng bị bắt làm con tin sang Thẩm Dương (Thanh), nhưng mong ước và tương lai Joseon mà hai người hằng mơ ước trong đời sống con tin khắc nghiệt lại hoàn toàn khác nhau.
- Thế tử Sohyeon: Lưu trú tại Thẩm Dương, ông đảm nhận vai trò trung gian làm dịu bớt xung đột với triều đình nhà Thanh. Sau đó, khi nhà Thanh chiếm đóng thủ đô Bắc Kinh của nhà Minh và dời đô, ông cùng di chuyển đến Bắc Kinh và lưu trú vài tháng. Tại đó, ông giao lưu với giáo sĩ phương Tây Adam Schall, tiếp thu các văn hóa tiên tiến như thiên văn học, toán học, khoa học phương Tây, nuôi dưỡng thái độ thực tế hướng về hiện đại hóa Joseon.
- Bongnim-daegun: Mài giũa lòng thù hận trong đời sống con tin nhục nhã, kinh nghiệm này sau này trở thành nền tảng ý thức hệ cho chính sách Bắc phạt được ông đẩy mạnh mạnh mẽ khi lên ngôi.
- Cái chết đầy nghi vấn của Thế tử Sohyeon và bi kịch nối tiếp: Trở về nước sau 8 năm, Thế tử Sohyeon cố gắng cải cách Joseon thông qua văn hóa phương Tây, nhưng vấp phải sự thù hận quyết liệt từ người cha Injo. Đối với Injo - kẻ từng trực tiếp quỳ gối trước nhà Thanh và chịu đựng nỗi nhục nhã đau đớn, việc Thế tử Sohyeon dung nạp tích cực văn hóa và văn vật nhà Thanh là điều hoàn toàn khó chịu và không thể chấp nhận được. Thêm vào đó, Injo nuôi dưỡng nỗi bất an sâu sắc rằng Thế tử có thể trở thành nhân vật đe dọa vượt lên ngai vàng của mình nhờ dựa hơi quyền lực nhà Thanh. Chỉ vỏn vẹn hai tháng sau khi về nước, Thế tử Sohyeon đột ngột qua đời vì bạo bệnh, và trong Thực lục ghi chép miêu tả thảm khốc rằng thi thể chuyển màu đen và máu rỉ ra từ các lỗ chân lông, làm dấy lên nghi vấn đầu độc liên hồi. Đặc biệt, Injo đã phớt lờ tang lễ 1 năm (Kiyeon-sang) đáng lẽ phải thực hiện cho cái chết của Thế tử, cởi tang phục chỉ sau 30 ngày, thậm chí giản lược tối đa cả thủ tục tang lễ, qua đó càng làm tăng thêm sự nghi ngờ và bất tín của thiên hạ rằng Injo đứng sau giật dây. Sau khi Thế tử qua đời, phu nhân Kangbin của ông vướng vào cáo buộc oan uổng bị ban độc dược thiệt mạng, ba người con trai bị lưu đày đến đảo Jeju trong đó hai người tử vong, dẫn đến bi kịch tàn khốc của cả gia đình.
- Sự kế vị đại thống của Bongnim-daegun: Sau khi Thế tử Sohyeon qua đời, Injo bỏ qua con trai của Thế tử Sohyeon (Nguyên tôn) để lập Bongnim-daegun làm Thế tử. Điều này đã sinh ra tranh cãi về mặt chính thống đối với Bongnim-daegun, và là nguyên nhân khơi mào cho Tranh cãi Yeseong dữ dội dưới thời Huyện Tông sau này.
6. Điểm đến gợi ý: Di tích hộ quốc thời đại Injo
- Công viên quốc gia Namhansanseong: Pháo đài nơi Injo tẩu tán chống lại đại quân nhà Thanh và kháng chiến đến cùng thời điểm Byeongjahoran. Tản bộ trên bức tường thành được bảo tồn hùng vĩ, du khách có thể sống động cảm nhận khoảnh khắc lịch sử căng thẳng, nơi đây là Di sản Thế giới UNESCO.

- Samjeondobi: Biểu tượng cho nỗi nhục đau đớn nhất trong lịch sử Joseon được dựng lên để ca ngợi công đức của Thanh Thái Tông sau thất bại trong Byeongjahoran. Được bảo tồn gần hồ Seokchonhosu, Songpa-gu, Seoul, nơi đây tiếp tục truyền tải bài học lịch sử cho đến ngày nay.

Người nhập tịch phương Tây đầu tiên của Joseon, võ quan mắt xanh Park Yeon (Jan Jansz Weltevree): Tên thật là Jan Jansz Weltevree, Park Yeon là một nhà hàng hải gốc Hà Lan, năm 1627 (năm Injo thứ 5) khi đang trên đường hướng tới Nhật Bản, do muốn tìm nước uống nên ông đã đổ bộ lên đảo Jeju, bị quân quan bắt giữ và giam cầm trên đất Joseon.
Không thể trở về quê hương, ông nhập tịch Joseon, kết hôn với phụ nữ Joseon và lập gia đình, nhận cái tên Joseon là 'Park Yeon'. Được công nhận năng lực kỹ thuật xuất chúng, ông làm việc tại cơ quan chế tạo vũ khí Hunryeondo-gam, truyền đạt kỹ thuật chế tạo và cải tiến hỏa khí phương Tây như súng hỏa mai (Sojong) và đại bác (Hongipo) cho quân đội Joseon. Trong thời gian Byeongjahoran, ông trực tiếp tham gia dẫn dắt bộ đội pháo binh, và sau này đảm nhận vai trò thông dịch viên cho đoàn Hendrik Hamel - người trôi dạt đến đảo Jeju - giúp họ thích nghi với Joseon.
Để tưởng nhớ Park Yeon - người đã dành trọn cuộc đời trên đất Joseon và để lại dấu ấn lớn trong sự phát triển khoa học kỹ thuật, ngày nay tại Công viên Trẻ em Seoul và thành phố quê hương ông ở Hà Lan là De Rijp đã dựng lên hai bức tượng Park Yeon đồng hình dạng tượng trưng cho sự hữu nghị và giao lưu giữa hai nước. Đặc biệt, bức tượng tại Công viên Trẻ em Seoul do thành phố De Rijp, Hà Lan trực tiếp chế tạo và tặng cho Hàn Quốc năm 1991.
(Vị vua thứ 17) Hyojong: Quân chủ quốc phòng mang giấc mơ Bắc phạt và mở rộng DaedongbeopĐời sống con tin của Hyojong, kế hoạch Bắc phạt để chinh phạt nhà Thanh, chiến dịch Naseon-jeongbeol đánh bại Nga, cùng Yeongneung ở Yeoju.
Hyojong (vị ngôi 1649~1659) là con trai thứ hai của Injo (Bongnim-daegun), từng trải qua sự nhục nhã khi làm con tin 8 năm tại nhà Thanh sau Byeongjahoran. Sau khi lên ngôi, ông đẩy mạnh Chủ trương Bắc phạt (北伐論) - chinh phạt nhà Thanh để rửa sạch nỗi nhục quốc gia - làm nhiệm vụ cứu quốc suốt cuộc đời và dồn sức mở rộng quân bị.
1. Sự kiên định rửa sạch nỗi nhục, Chính sách Bắc phạt:
- Hyojong với danh nghĩa trả thù nhà Thanh và phục hồi tín nghĩa với nhà Minh, đã đồng lòng cùng các sĩ đại phu và võ tướng như Song Si-yeol, Yi Wan để thực hiện cải cách quân sự đại quy mô.
- Ông cho đại tu thành trì, chỉnh đốn quân đội như Geumwiyeong và hăng hái phát triển hỏa khí như súng hỏa mai, nhưng do nhà Thanh lúc bấy giờ là cường quốc thời kỳ hoàng kim thống trị toàn bộ châu Á, ông thực chất không thể trực tiếp khơi mào chiến tranh.
2. Chiến dịch Naseon-jeongbeol chinh phạt Nga bằng lực lượng quân sự Bắc phạt:
- Mâu thuẫn giúp nhà Thanh bằng quân đội Bắc phạt: Lực lượng pháo binh tinh nhuệ của Joseon được nuôi dưỡng mạnh mẽ để Bắc phạt, trớ trêu thay lại không thể từ chối yêu cầu phái binh của nhà Thanh, bị huy động vào Chiến dịch Naseon-jeongbeol (1654, 1658) để đánh bại quân đội Đế quốc Nga. Lúc bấy giờ, Joseon với tư cách là quốc gia bại trận không đủ sức từ chối yêu cầu động viên quân sự của nhà Thanh, và lo sợ rằng việc từ chối phái binh sẽ làm lộ kế hoạch gia tăng quân bị (chuẩn bị Bắc phạt) đang tiến hành bí mật, dẫn đến sự nghi ngờ và trả thù từ nhà Thanh.
- Bộ đội pháo binh Joseon do Tướng Shin Ryu dẫn đầu đã đánh bại quân Nga quanh khu vực Hắc Long Giang bằng kỹ năng bắn súng và năng lực chiến đấu xuất chúng, rộng rãi phơi bày năng lực quốc phòng mạnh mẽ của quân đội Joseon.
3. Mở rộng thực hiện Daedongbeop ra Chungcheong và Jeolla:
- Hyojong tiếp thu tích cực kiến nghị của Lãnh ý chính Kim Yuk, mở rộng quy mô lớn Daedongbeop - vốn ban đầu chỉ thực hiện ở Gyeonggi-do thời Gwanghaegun - sang khu vực Chungcheong-do và Jeolla-do.
- Kiên quyết định luật nộp thuế bằng gạo thay cho cống phẩm đặc sản để giảm bớt gánh nặng thuế cho người dân nghèo, đồng thời củng cố vững chắc tài chính quốc gia đã sụp đổ vì chiến tranh, qua đó để lại công trị hiển hách.
4. Điểm đến gợi ý: Di tích lịch sử của Hyojong
- Yeongneung (宁陵) ở Yeoju: Là lăng mộ của Hyojong và vương phi của ông là Inseon-wanghu nằm tại Yeoju, tỉnh Gyeonggi. Tên chữ Hán khác với lăng mộ của Vua Sejong là Yeongneung (英陵) nằm gần đó, nơi đây được bao bọc bởi con đường rừng thông tĩnh lặng và rậm rạp, mang đến chốn nghỉ chân lịch sử bình yên.
《Hamel Journal》 lần đầu tiên giới thiệu Joseon với phương Tây và cuộc hội ngộ đẫm nước mắt với Park Yeon:
- Đội thuyền của Hamel trôi dạt đến đảo Jeju: Năm 1653 (năm Hyojong thứ 4), Hendrik Hamel - thủy thủ thuộc Công ty Đông Ấn Hà Lan - và các đồng nghiệp khi đang trên đường hướng tới Nagasaki, Nhật Bản trên thương thuyền Sperwer thì gặp bão lớn và trôi dạt vào đảo Jeju. Trong số 64 người trên tàu, 36 người sống sót bị quân quan Joseon bắt giữ và giam cầm, sau đó phải chịu đựng đời sống lưu đày vất vả qua lại Hanyang, Gangjin và Yeosu ở Jeolla-do suốt 13 năm. Cuối cùng vào năm 1666, 8 thủy thủ trong đó có Hamel trốn thoát thành công trở về quê hương, và báo cáo do Hamel viết để đòi tiền lương nợ đọng từ Công ty Đông Ấn chính là cuốn sách 《Hamel Journal》 lần đầu tiên giới thiệu Joseon - đất nước ẩn dật - với thế giới phương Tây.
- Cuộc gặp gỡ kịch tính với Park Yeon - người đã quên mất tiếng mẹ đẻ: Khi đoàn Hamel mới trôi dạt đến đảo Jeju, triều đình Joseon đã cử gấp Park Yeon (Jan Jansz Weltevree) - người ngoại quốc nhập tịch gốc Hà Lan lúc bấy giờ làm võ quan Hunryeondo-gam - làm thông dịch viên để nắm bắt danh tính và ngôn ngữ của những người ngoại quốc. Lúc đó, Park Yeon đã bị giam cầm ở Joseon suốt 26 năm nên đã thông thạo tiếng Joseon, ngược lại do không dùng tiếng mẹ đẻ trong thời gian dài nên ông gần như đã quên sạch tiếng Hà Lan của mình.
- Thông dịch tìm lại ký ức: Lần đầu gặp mặt, Park Yeon không hiểu lời của đoàn Hamel và chỉ biết khóc, nhưng sau vài ngày gắn bó và thử trò chuyện cùng họ, cuối cùng ông đã kỳ diệu ghi nhớ lại tiếng mẹ đẻ đã lãng quên. Sau đó, Park Yeon thông dịch chi tiết hoàn cảnh và nỗi oan ức của đoàn Hamel cho triều đình, trở thành người bảo vệ và chỗ dựa vững chắc cho những người đàn em quê hương bị giam cầm tại xứ người xa xôi.
(Vị vua thứ 18) Hyeonjong: Quân chủ nỗ lực bảo vệ sinh kế nhân dân giữa tranh cãi chính trị vây quanh lễ nghĩaTranh cãi Yeseong trải qua khi lên ngôi con trai của Hyojong, nỗ lực vượt qua nạn đói lớn Gyeongshin, và Sungneung ở Donggureung, Guri.
Hyeonjong (vị ngôi 1659~1674) lên ngôi là con trai của Hyojong, và trong triều đại của ông, cuộc tranh cãi về lễ nghi khốc liệt nhất trong lịch sử Joseon mang tên Tranh cãi Yeseong (禮訟論爭) diễn ra không dứt.
1. Hai lần tranh cãi Yeseong làm rung chuyển chính giới Joseon:
- Tranh cãi Gihae Yeseong lần thứ 1 (1659) - Tranh cãi thời gian để tang mẹ sau khi Hyojong qua đời: Khi Hyojong qua đời, các đại thần chia thành hai phe tranh cãi dữ dội về việc mẹ kế của ông là Cho-daebi (Jangnyeol-wanghu) phải mặc tang phục trong bao nhiêu năm. Ngòi nổ là việc Hyojong không phải là con trai trưởng mà là con trai thứ hai. Thế lực phái Seoin cho rằng vì Hyojong là con trai thứ hai nên phải mặc tang phục trong 1 năm giống như các gia đình thông thường. Ngược lại, thế lực phái Namin cho rằng dù là con trai thứ hai nhưng ông đã lên ngôi vương nên phải được đối xử như con trưởng và mặc tang phục trong 3 năm. Cuối cùng, cuộc tranh cãi lần 1 này được quyết định theo ý kiến của phái Seoin mạnh hơn lúc bấy giờ (1 năm).
- Tranh cãi Gabin Yeseong lần thứ 2 (1674) - Thời gian để tang con dâu và sự thay đổi quyền lực: Khi vợ của Hyojong (Inseon-wanghu) qua đời, cuộc chiến lại nổ ra một lần nữa về việc mẹ chồng là Cho-daebi phải để tang bao lâu. Lần này, thế lực phái Seoin cho rằng vì đây là tang con dâu thứ hai nên phải mặc tang phục trong 9 tháng, trong khi thế lực phái Namin cho rằng vì bà là vương hậu của một nước nên phải được đối xử như con dâu trưởng và mặc tang phục trong 1 năm. Lần này, vua Hyeonjong đã nghiêng về phía phái Namin (1 năm). Phán quyết này khiến thế lực phái Seoin nắm quyền lâu năm bị đuổi đi hàng loạt và phái Namin nắm giữ quyền lực mới.
2. Tranh cãi về vị thế vương quyền chứ không đơn thuần là cuộc chiến mặc áo:
- Tranh cãi Yeseong không đơn thuần là cuộc chiến lễ nghi hoàng gia, mà là cuộc đấu tranh chính thống vương quyền, nơi tư tưởng của phái Seoin coi "vua cũng giống như lễ nghi của sĩ đại phu bình thường" đối đầu với tư tưởng của phái Namin cho rằng "lễ nghi hoàng gia khác với sĩ đại phu và vương quyền là siêu việt".
- Hyeonjong đã khôn khéo ứng phó để bảo vệ vương quyền khi giữ cân bằng giữa các thế lực tranh chính phức tạp và sắc bén này.
3. Nỗ lực vượt qua thảm họa khí hậu tồi tệ nhất Joseon, Nạn đói lớn Gyeongshin:
- Giai đoạn cuối trị vì của Hyeonjong vào năm 1670~1671, Nạn đói lớn Gyeongshin do dị thường khí hậu chưa từng có đã xảy ra. Sương giá, thiệt hại do lạnh, lũ lụt và hạn hán chồng chất khiến mùa màng toàn Joseon thất thu, dịch bệnh bùng phát khiến tối thiểu 300.000 đến tối đa 1.400.000 người dân chết vì đói.
- Hyeonjong đã giảm bớt các món ăn phụ của mình, lấy bạc trong cung để vận hành cơ quan cứu trợ Jinheulcheong, thể hiện sự tận tụy huy động mọi lực lượng hành chính để cứu giúp nhân dân.
Thảm cảnh nạn đói lớn Gyeongshin qua tư liệu sử: Nạn đói lớn lúc bấy giờ được ghi chép là thảm khốc hơn cả thảm họa chiến tranh Nhâm Thìn hay Byeongjahoran khi tạo ra số lượng người chết đói nhiều hơn. Xác chết chết đói ngập tràn trên đường phố và nhân luân sụp đổ. Hyeonjong nhận đau thương của nhân dân là lỗi của mình, trực tiếp tổ chức lễ cầu mưa và không tiếc nuối đem tài sản cung thất để cứu sống người dân.
4. Điểm đến gợi ý: Di tích của Hyeonjong
- Sungneung, Donggureung, Guri: Nằm tại Donggureung, thành phố Guri, tỉnh Gyeonggi, đây là lăng mộ của Hyeonjong và Myeongseong-wanghu. Phần mái của Jeongjagak được xây dựng theo hình dạng mái Paljak duy nhất trong số các lăng vua Joseon, cho phép du khách trực tiếp chiêm ngưỡng phong cách kiến trúc hoàng gia đặc sắc và lộng lẫy thời hậu Joseon.
(Vị vua thứ 19) Sukjong: Xác lập vương quyền mạnh mẽ và bảo vệ lãnh thổ thông qua chính trị HwangkukChính trị Hwangkuk làm rung chuyển thủ lĩnh Seoin và Namin, mâu thuẫn giữa Jang Hui-bin và Inhyeon-wanghu, thông hành Sangpyeong Tongbo và hoàn thành Daedongbeop, cùng việc bảo vệ Ulleungdo Dokdo.
Sukjong (vị ngôi 1674~1720) là con trai duy nhất và là đích trưởng tử của Hyeonjong, một quân chủ vận dụng vương quyền tuyệt đối dựa trên tính chính thống vững chắc không ai có thể tranh cãi.
Dù lên ngôi khi tuổi đời còn rất trẻ (14 tuổi), nhưng rất hiếm trong lịch sử Joseon, ông bắt đầu tự mình trị nước ngay lập tức mà không cần đại thần (người lớn hoàng gia) quản lý thay qua chính trị nhiếp chính (Suyeom-cheongjeong). Ông dẫn dắt Chính trị Hwangkuk - lật tẩy toàn bộ phe phái nắm quyền trong chớp mắt mỗi khi lực lượng đại thần trở nên quá mạnh - nhằm kìm hãm quyền lực của bề tôi.
Hơn nữa, ông đã mở rộng Daedongbeop ra toàn quốc và lưu thông rộng rãi Sangpyeong Tongbo (tiền tệ) để phát triển kinh tế rực rỡ, đồng thời thể hiện năng lực lãnh đạo mạnh mẽ trong việc bảo vệ chắc chắn biên giới và lãnh thổ của chúng ta như Dokdo và Baektusan.
1. Sự đảo chiều chính trị đẫm máu, ba lần Hwangkuk:
- Hwangkuk (換局) là gì?: Hwangkuk là sự đảo chiều chính trị đột ngột khi nhà vua nắm giữ chính quyền và thay đổi hoàn toàn các thế lực đại thần nắm quyền chỉ trong một đêm. Sukjong đã sử dụng phương pháp này để kiểm soát và bảo vệ vương quyền tuyệt đối mỗi khi thế lực đại thần trở nên quá mạnh mẽ nhằm lấn át ông.
- Gyeongsin Hwangkuk lần thứ 1 (năm 1680) - Sự sụp đổ của phái Namin và lần trục xuất đầu tiên của Jang Ok-jeong: Cảnh giác trước sự lớn mạnh của phái Namin, Sukjong đã chớp lấy sự kiện thủ lĩnh Namin là Heo Jeok tự ý lấy lều dầu (Yu-ak) thuộc sở hữu hoàng gia mang về dùng cho tiệc tể, qua đó đánh đuổi hàng loạt người phái Namin và chuyển giao chính quyền cho phái Seoin. Ngay sau cuộc Hwangkuk này, Jang Hui-bin - người nhập cung nhờ quan hệ dây mơ rễ má gia tộc Namin và nhận được sự sủng ái của Sukjong - cũng đối mặt với thử thách lớn.
Mẹ ruột của Sukjong là Myeongseong-wanghu, người tích cực hậu thuẫn phái Seoin, đã cảnh giác sự độc ác của cô ta và cưỡng chế đuổi ra khỏi đại nội với lời nhủ "Đứa trẻ này sẽ mê hoặc con ta và làm hỏng đất nước". Sau đó khi Myeongseong-wanghu băng hà năm 1683, Trung điện Inhyeon-wanghu - người đang trăn trở về vấn đề hậu duệ do không có con - đã trực tiếp thỉnh cầu Sukjong đón Jang Hui-bin trở lại cung để an ủi lòng nhà vua và có được hậu duệ hoàng gia. Chính vì ân huệ do chính tay bà ban ơn đón Jang Hui-bin vào cung, bà đã phải gánh chịu số phận bi thảm bị đuổi khỏi ngôi vị vương hậu sau này. - Gisa Hwangkuk lần thứ 2 (năm 1689) - Sắc phong Nguyên tử con trai Jang Hui-bin và phái Namin tái nắm quyền: Khi hậu cung Jang Hui-bin được Sukjong sủng ái sinh hạ con trai (sau này là Gyeongjong), Sukjong muốn nhanh chóng xác lập con trai này làm Nguyên tử - trạng thái trước khi chính thức bổ nhiệm làm người thừa kế chính thức của đất nước.
Dù phái Seoin phản đối quyết liệt rằng "Inhyeon-wanghu vẫn còn trẻ nên không cần vội vã", Sukjong vẫn phớt lờ và bất ngờ tiến hành nghi lễ ra Tông Miếu cáo phó với tổ tiên rằng con trai của Jang Hui-bin đã được chọn làm Nguyên tử để đóng đinh tính chính thống. Khi thủ lĩnh phái Seoin là Song Si-yeol dâng sớ phản đối, Sukjong phẫn nộ ban độc dược ban chết cho Song Si-yeol, đẩy lui toàn bộ phái Seoin và tái trọng dụng phái Namin. Trong quá trình này, Inhyeon-wanghu bị phế truất khỏi ngôi vị vương hậu và Jang Hui-bin bước lên làm vương hậu mới từ thân phận hậu cung. - Gapsul Hwangkuk lần thứ 3 (năm 1694) - Sự phục vị của Inhyeon-wanghu và việc Seoin nắm quyền: Cảm thấy chán ngấy trước sự lộng quyền của phái Namin nắm giữ chính quyền, Sukjong hối hận vì đã phế truất Inhyeon-wanghu. Nắm bắt kế hoạch gài bẫy phái Seoin (những người đang vận động phục vị cho Inhyeon-wanghu) thành tội mưu phản để tiêu diệt của phái Namin, Sukjong ngược lại đã quét sạch phái Namin khỏi triều đình và gọi phái Seoin trở lại. Inhyeon-wanghu phục vị làm vương hậu, còn Jang Hui-bin bị giáng xuống làm Hui-bin, phái Namin rút lui hoàn toàn khỏi lịch sử.
Trong khi đó, phái Seoin giành lại chính quyền lại phân rẽ thành Noron (Lão luận) và Soron (Thiểu luận) xoay quanh mức độ trừng phạt Jang Hui-bin và đối đãi với Thế tử do bà sinh ra (sau này là Gyeongjong), hình thành cục diện đối lập mới.
Hai nhánh của phái Seoin phân rẽ sau sự sụp đổ của phái Namin, Noron và Soron:
- Sự phân liệt của phái Seoin cùng một dòng máu: Sau khi phái Namin hoàn toàn sụp đổ, thế lực Seoin (Tây Nhân) nắm giữ chính quyền triều đình đã phân rẽ thành Noron và Soron do khác biệt về đường lối nội bộ. Nghĩa là, Noron và Soron vốn dĩ đều là những người cùng một nhà có gốc gác từ phái Seoin.
- Noron (Phái Seoin cứng rắn): Thế lực kế thừa tư tưởng của Song Si-yeol, chủ trương phải trừng phạt nghiêm khắc Jang Hui-bin. Họ kiềm chế Thế tử (Gyeongjong) - con trai của Jang Hui-bin, và sau này tích cực phò tá Yeoning-gun (sau này là Yeongjo) - con trai của Thúc tần Choi có xu hướng cùng phái Seoin - lên làm vua tiếp theo.
- Soron (Phái Seoin ôn hòa): Thế lực tuân theo học thuyết của Yoon Jeung, chủ trương dẫu ghét hạnh kiểm của Jang Hui-bin nhưng phải công nhận và bảo vệ tính chính thống của Thế tử (Gyeongjong) - người thừa kế quốc gia đã được định sẵn. Họ cũng giữ lập trường tương đối ôn hòa đối với mức độ trừng phạt Jang Hui-bin.
- Cục diện tranh chính mới: Sau khi phái Namin rút lui vào lịch sử, chính trị Joseon được tái biên chế thành cuộc tranh giành quyền lực gay gắt giữa hai tập đoàn Noron và Soron vốn cùng là phái Seoin.
Mỹ nhân Jang Hui-bin được Joseon Wangjo Sillok công nhận: Ác nữ hay vật hy sinh chính trị?
-
Mỹ nhân trong Thực lục và sự sủng ái của Sukjong: Trong 《Joseon Wangjo Sillok》, nhân vật duy nhất được ghi chép trực tiếp trong sử sách chính thức rằng "dung mạo xinh đẹp" trong số các hậu cung hoặc vương hậu chính là Jang Hui-bin (Jang Ok-jeong). Sukjong yêu thương cô sâu sắc đến mức ban cho cô chữ 'Hui' (禧) mang ý nghĩa 'vui vẻ và rạng ngời', lập làm hậu cung có phẩm cấp cao nhất là Hui-bin (Hi Tần).
-
Lời mật báo của Thúc tần Choi và nội tình 'Scandal trù ếm': Giữa lúc sự sủng ái của Sukjong phai nhạt, khi Inhyeon-wanghu qua đời do bệnh tật, hậu cung Thúc tần Choi (mẹ ruột Yeongjo) đã mật báo với Sukjong rằng: "Jang Hui-bin đã lập thần điện bí mật ở phía tây Chwiseondang để trù ếm Inhyeon-wanghu". Cuộc điều tra quy mô lớn được tiến hành, và việc phát hiện hình nhân bằng rơm dùng để trù ếm, bùa chú, xương động vật chôn dưới lòng đất tại Chwiseondang và Tongmyeongjeon đã khiến Sukjong phẫn nộ ban độc dược ngay lập tức. Sự kiện mở đầu bằng lời mật báo này (Mugo-ok) trở thành ngòi nổ quyết định khiến Jang Hui-bin bị đóng đinh thành ác nữ độc ác trong lịch sử. Dã sử rùng rợn truyền rằng ngay trước khi uống độc dược, cô đã bóp chặt phần thân dưới của con trai (Gyeongjong) để làm cho cậu tuyệt giống, nhưng đây chỉ là tin đồn kịch tính do hậu thế thêu dệt nên bằng cách liên kết trạng thái sức khỏe của Gyeongjong vốn bệnh tật không con cái với hành vi độc ác của Jang Hui-bin.
- Ban hành 'Luật Jang Hui-bin': Ngay sau sự kiện này, Sukjong ban hành quốc pháp đặc biệt để ngăn chặn âm mưu và bi kịch hậu cung mưu hại vương hậu nhằm cướp ngôi vị Trung điện không bao giờ lặp lại. Đạo luật thường gọi là 'Luật Jang Hui-bin' này khẳng định chắc nịch rằng "Hậu cung dù được sủng ái và sinh hoàng tử đến đâu cũng tuyệt đối không được thăng cấp lên ngôi vị vương hậu (Trung điện)". Do đạo luật này, Thúc tần Choi - người sinh ra Yeongjo sau này - cũng không thể làm vương hậu, và con đường phế hậu lên ngôi vương hậu bị chặn đứng hoàn toàn cho đến khi triều đại Joseon kết thúc.
-
Ác nữ trong lịch sử hay vật hy sinh của chính trị tàn nhẫn?: Góc nhìn về Jang Hui-bin ngày nay chia thành hai luồng rõ rệt. Một là đánh giá truyền thống cho rằng cô là ác nữ hiếm có trong lịch sử khiến triều đình và bách tính lâm vào cảnh khốn đốn bằng đủ mọi âm mưu và trù ếm vì sự thăng tiến địa vị và tham vọng vô tận. Ngược lại, giới sử học hiện đại nhìn nhận Jang Hui-bin là vật hy sinh của chính trị 'Hwangkuk' tàn nhẫn - nơi Sukjong luân phiên quét sạch phái Seoin và Namin để tối đa hóa vương quyền. Đứng ở trung tâm phái Namin, cô bị khai thác triệt để trong trò chơi quyền lực của Sukjong rồi bị vứt bỏ, và 'thế lực đối thủ là phái Seoin (Noron) sau đó độc chiếm triều đình hậu Joseon trong 200 năm' đã đóng khung cô một chiều thành tội phạm lịch sử mà không có cơ hội đánh giá đúng mức, mang một gam màu bi thảm.
2. Hoàn thành Daedongbeop trên toàn quốc và phát hành Sangpyeong Tongbo:
- Daedongbeop khởi đầu dưới thời Gwanghaegun được hoàn thành cuối cùng trên toàn bộ Joseon (trừ Pyeongan-do và Hamgyeong-do, đến tận Hwanghae-do), qua đó hoàn thành lịch sử mang tính cột mốc là mở rộng thực hiện Daedongbeop trên toàn quốc khoảng 100 năm sau khi khởi xướng.
- Hơn nữa, việc đúc và lưu thông thành công Sangpyeong Tongbo (Thường Bình Thông Bảo) - loại tiền tệ đầu tiên đạt thành công lưu thông toàn quốc, tạo nên cuộc cách mạng kinh tế - đã đặt nền tảng cho sự phát triển rực rỡ của chợ búa, thương nghiệp và thủ công nghiệp.
3. Hoạt động của An Yong-bok, bảo vệ lãnh thổ và xây dựng bia Baekdusan Jeonggyebi:
- Khi người Nhật xâm phạm Ulleungdo và Dokdo để đánh bắt cá, triều đình đã ngầm dung túng và hỗ trợ hoạt động vượt biển sang Tsushima độc lập của ngư dân gốc Dongnae là An Yong-bok, qua đó đạt được chiến tích lịch sử là nhận được xác nhận bằng văn bản từ Mạc phủ Nhật Bản rằng "Ulleungdo và Dokdo là lãnh thổ của Joseon".
- Hơn nữa, để củng cố lãnh thổ phía bắc và ngăn ngừa từ trước tranh chấp biên giới với nhà Thanh, ông đã cho dựng bia Baekdusan Jeonggyebi (năm 1712) tại phân thủy lĩnh núi Baekdu để vạch định rõ ràng biên giới là sông Tomun ở phía đông và sông Yalu ở phía tây.
4. Chuyện về Geumson-i, chú mèo cưng được Sukjong yêu quý:
Trong số các vị vua Joseon, Sukjong nổi bật với diện mạo chính trị nóng tính và lạnh lùng, nhưng trong đời sống cá nhân lại là người cuồng mèo (ái miêu gia) cực độ. Trong số đó, giai thoại cảm động về 'Geumson-i' - chú mèo cưng lông vàng được Sukjong yêu quý nhất - được lưu truyền rộng rãi.

- Sự sủng ái tột độ của nhà vua:
- Sukjong ôm kè kè Geumson-i trong người khi xử lý chính sự, ngay cả lúc ngự thiện (Sura) cũng để nó ngồi bên cạnh và tự tay đút thức ăn mặn cho nó. Thậm chí khi ngủ vào ban đêm, ông cũng đưa nó vào tẩm sở ôm ngủ cùng, trút bỏ tình cảm sâu sắc.
- Tấm lòng kiên định hướng về chủ nhân và cái kết buồn:
- Năm 1720, khi Sukjong băng hà, nhận ra cái chết của chủ nhân, Geumson-i hoàn toàn từ chối ăn uống và chỉ kêu lên thảm thiết, cuối cùng qua đời đi theo chủ nhân chỉ sau vài ngày.
- Đại vương phi (Inwon-wanghu) cảm động trước tấm lòng trung thành và thông minh của chú mèo này, đã ra lệnh bọc nó trong áo lụa và chôn cất bên cạnh mộ của Sukjong là Myeongneung. Câu chuyện về con thú trung thành được chôn cất cùng nhau gần Myeongneung ngày nay vẫn được lưu truyền rộng rãi.
5. Điểm đến gợi ý: Di tích lịch sử tiêu biểu thời đại Sukjong
- Myeongneung và Daebinmyo ở Seoorneung, Goyang: Bắt đầu từ Myeongneung nơi Sukjong và Inhyeon-wanghu yên nghỉ, tản bộ đến Daebinmyo của Jang Hui-bin nằm liền kề để trải nghiệm thực tế ngay tại hiện trường lịch sử cung đình đầy thăng trầm và sự khốc liệt của chính trị đảng phái thời kỳ Sukjong, đây là một điểm học tập lịch sử tuyệt vời.
- Di tích Chwiseondang ở Changgyeonggung: Nơi ở của Jang Hui-bin từng tọa lạc gần Tongmyeongjeon của Changgyeonggung. Đây được biết đến là nơi lập thần điện bí mật để trù ếm Inhyeon-wanghu nhằm trở lại làm vương hậu sau này.
- Bukhansanseong: Di sản tường thành hộ quốc được đại quy mô kiến tạo dưới thời Sukjong nhằm xây dựng kiên cố hệ thống phòng thủ kinh thành Hanyang, lấy bài học từ thiệt hại tàn khốc của chiến tranh Nhâm Thìn và Byeongjahoran. Cấu trúc pháo đài kiên cố bao gồm cả hành cung để hoàng gia tẩu tán và lưu trú kháng chiến đến cùng, là trọng yếu hộ quốc tuyệt đỉnh thời kỳ hậu Joseon.
- Bảo tàng An Yong-bok ở Ulleungdo: Bảo tàng tưởng nhớ thành tựu bảo vệ lãnh thổ của người ngư dân bình dân An Yong-bok - người từng sang Nhật Bản dưới thời Joseon Sukjong để được Mạc phủ công nhận Ulleungdo và Dokdo là đất của Joseon rồi trở về. Nằm tại Cheonbu-ri, Ulleungdo, nơi đây trưng bày các cổ thư Hàn - Nhật quý giá chứng minh Dokdo là lãnh thổ Joseon cùng các hoạt động của An Yong-bok, là địa điểm giúp bạn cảm nhận sâu sắc giá trị của chủ quyền lãnh thổ.
(Vị vua thứ 20) GyeongjongThời kỳ thế tử đầy thăng trầm sinh ra là con trai của Jang Hui-bin, thời gian trị vì ngắn ngủi cùng nghi án đầu độc bằng cua ngâm tương, và Yeongneung ở Seoul.
Gyeongjong (vị ngôi 1720~1724) là con trai của Sukjong và Jang Hui-bin, một vị vua bất hạnh sống trong nỗi sợ hãi và bệnh tật suốt cuộc đời khi chứng kiến cái chết bi thảm của mẹ mình.
Dù thời gian trị vì chỉ vỏn vẹn 4 năm nên không để lại thành tựu lớn, cuộc đấu tranh quyền lực đẫm máu giữa Noron và Soron xoay quanh việc lên ngôi và cái chết của ông đã để lại những vết hằn sâu sắc trong lịch sử hậu Joseon. Ông đồng thời là nhân vật chính của 'Nghi án đầu độc Gyeongjong' - chiếc còng số tám suốt đời của người em trai cùng cha khác mẹ Yeongjo.
1. Thời kỳ thế tử đầy thử thách và Sinim Oksa:
- Thời kỳ thế tử trong sự bất an: Kỷ niệm thời thế tử của Gyeongjong là chứng kiến mẹ ruột Jang Hui-bin nhận độc dược và chết thảm. Do phái Seoin (Noron) - thế lực dồn mẹ đến cái chết - luôn lo sợ Gyeongjong sẽ trả thù nếu lên làm vua nên liên tục lay động và tìm cách phế truất thế tử, Gyeongjong đã phải sống trong nỗi sợ hãi tột độ không biết lúc nào mình sẽ chết, nín thở sinh sống.
- Sắc phong Vương thế tế và Sinim Oksa (1721~1722): Gyeongjong lên ngôi nhưng không có hậu duệ, thế lực Noron đã gây áp lực quá mức buộc ông phải bổ nhiệm người em cùng cha khác mẹ Yeoning-gun (sau này là Yeongjo) làm người kế thừa tiếp theo là Vương thế tế (王世弟) và điều hành chính sự đại lý. Phẫn nộ trước điều này, Gyeongjong và phái Soron hợp sức đẩy phái Noron hoàn toàn khỏi triều đình và tạo ra sóng gió đẫm máu, chia thành hai sự kiện lớn theo năm.
- Sinchuk Oksa (năm 1721): Khi phái Noron phớt lờ sự an nguy của nhà vua để ép buộc thái tử đại lý triều chính quá mức, phái Soron đã cáo buộc đây là âm mưu cướp vương quyền, cướp lấy chính quyền và giáng chức, lưu đày hàng loạt lãnh đạo cốt lõi của phái Noron.
- Im-in Oksa (năm 1722): Năm sau, một nhân vật tên Mok Ho-ryong mật báo rằng "Các công tử phái Noron âm mưu đầu độc hoặc cử thích khách ám sát Vua Gyeongjong", dẫn đến việc trừng trị quy mô lớn. Việc này đẩy bốn tể thần phái Noron (Tứ đại thần) cùng hàng trăm người thuộc phái Noron bị ban độc dược hoặc xử tử.
2. Cái chết bi thảm và nghi án đầu độc 'Cua ngâm tương và Hồng chín':
- Phức cảm trọn đời của Yeongjo: Gyeongjong đột ngột suy sụp sức khỏe và băng hà chỉ sau 4 năm lên ngôi. Lúc này, Thái tế Yeoning-gun (Yeongjo) bất chấp sự phản đối của các ngự y đã dâng cua ngâm tương (Gejang) và hồng chín (Saenggam) - hai món kỵ nhau tột độ trong Đông y - lên bàn ăn của Gyeongjong, và Gyeongjong sau khi ăn đã mắc bệnh lỵ rồi qua đời, dẫn đến tin đồn 'Yeongjo đầu độc anh trai' lan truyền rộng rãi.
- Lời đồn làm rung chuyển thời đại Yeongjo: Nghi án 'Đầu độc Gyeongjong' này không chỉ lan truyền trong dã sử mà còn lan sâu vào chính giới Joseon, trở thành chiếc còng số tám lung lay tính chính thống của Yeongjo suốt cuộc đời sau khi lên ngôi. Yeongjo thậm chí còn viết một cuốn sách (Gam-ui-rok) vừa khóc vừa bày tỏ sự oan ức rằng mình không hề giết anh trai.
3. Điểm đến gợi ý: Lăng mộ của Gyeongjong
- Seoul Uireung: Nằm tại Seokgwan-dong, Seongbuk-gu, Seoul, đây là lăng mộ của Gyeongjong và người vợ thứ hai Seonui-wanghu. Năng táng áp dụng hình thức độc đáo Dongwon-igangneung (Songneung) bố trí mộ phần của vua và vương hậu trước sau chứ không phải trái phải. Nơi đây từng bị tusm thương khi tòa nhà Tình báo Trung ương (KCIA) mọc lên trong khu vực lăng, nhưng nay đã được phục hồi khu vườn xinh đẹp, là chốn nghỉ chân giữa lòng đô thị tuyệt vời để tản bộ tĩnh lặng và nhìn lại cuộc đời của vị vua bất hạnh Gyeongjong.




