Ghi chép bị bóp méo sinh ra từ nỗi đau thuộc địa, 《Gojong Sillok》 và 《Sunjong Sillok》
- Tư liệu lịch sử do Đế quốc Nhật Bản chủ đạo tạo ra: Trong toàn bộ Joseon Wangjo Sillok – quốc bảo và đã được đăng ký là Di sản Tư liệu Thế giới UNESCO, Gojong Sillok và Sunjong Sillok thường không được công nhận là Thực lục chính thức và bị loại bỏ trong nhiều trường hợp. Nguyên nhân là vì hai bộ thực lục này được biên soạn sau khi Joseon sụp đổ, dưới sự giám sát và chủ trì triệt để của Iwangjik (Lý Vương Chức) - cơ quan thuộc Phủ Tổng đốc Nhật Bản trong thời kỳ thuộc địa Nhật Bản.
- Bóp méo lịch sử để biện minh cho sự thống trị thuộc địa: Do các học giả người Nhật và những kẻ hợp tác thân Nhật chủ trì công tác biên soạn, vô số ghi chép đã bị xóa bỏ hoặc bóp méo nhằm che giấu hành vi xâm lược của Nhật Bản và biện minh cho sự thống trị thuộc địa. Các sự thật lịch sử nhạy cảm như vụ sát hại Minh Thành Hoàng hậu, việc giải tán quân đội hay Hiệp ước Eulsa đều bị viết bóp méo hoặc thu hẹp nghiêm trọng.
- Sự mất tính độc lập của quan sử thần: Thực lục vốn dĩ phải được hoàn thành trong ý thức lịch sử độc lập triệt để của các sử thần – những người không sợ hãi ánh mắt của nhà vua, nhưng hai bộ ghi chép này được viết dưới sự kiểm duyệt của kẻ xâm lược nên đã hoàn toàn mất đi tính độc lập của sử thần. Do đó, trong giới học thuật ngày nay, hai bộ thực lục này không được bao gồm trong Joseon Wangjo Sillok chính thức, và chỉ được sử dụng hạn chế sau khi trải qua quá trình kiểm định lịch sử nghiêm ngặt như tài liệu tham khảo (tư liệu lịch sử thứ cấp) để hiểu về tình hình thời đó.
(Vị vua thứ 26 kiêm Hoàng đế đầu tiên của Đại Hàn Đế Quốc) Gojong: Gwangmuje - người cố gắng bảo vệ đất nước như ngọn đèn trước gió
Gojong (vị ngôi 1863~1907) là con trai của Heungseon Daewongun, đăng quang khi mới 12 tuổi. Ông đã đập tan thế đạo chính trị của gia tộc Andong Kim, chống lại các thế lực xâm lược phương Tây đang ập đến, đồng thời đổi quốc hiệu thành Đại Hàn Đế Quốc nhằm cứu vớt triều đại Joseon đang suy tàn, bước lên ngôi vị Hoàng đế để mưu cầu nền hiện đại hóa tự chủ.
1. Từ 'con chó nhà đám ma' đến cha của nhà vua, quá trình đăng quang kịch tính của Gojong:
- Sự băng hà của nhà vua không người nối ngôi và quyết định của Đại vương phi: Năm 1863, vị vua thứ 25 là Cheoljong qua đời mà không có con trai, dẫn đến cuộc khủng hoảng quốc gia khi huyết thống trực hệ của hoàng gia bị đứt đoạn. Quyền chỉ định vị vua tiếp theo nằm trong tay Sinjeong-wanghu (Đại vương phi họ Jo) - người có vai trò tối cao trong hoàng gia lúc bấy giờ. Đại vương phi đã nhắm đến cơ hội ngàn năm có một để đánh đuổi thế đạo chính trị của gia tộc Andong Kim vốn độc quyền chính quyền và chèn ép hoàng gia trong thời gian dài, qua đó giành lại quyền lực.
- Tham vọng của Heungseon-gun ngụy trang thành 'con chó nhà đám ma': Heungseon-gun Lee Ha-eung, một tông thất xuất thân từ dòng dõi của Vua Yeongjo, đã phải hạ mình triệt để để sống sót dưới sự giám sát nghiêm ngặt và đe dọa tính mạng từ gia tộc Andong Kim. Ông chủ động giao du với tầng lớp thương nhân kinh thành, đi xin tiền và tự nhận mình là kẻ nát rượu chịu tiếng nhục nhã là 'con chó nhà đám ma'.
Tuy nhiên, đây là một màn kịch chính trị đỉnh cao nhằm làm lơi lỏng sự cảnh giác của gia tộc Andong Kim. Một mặt, Lee Ha-eung bí mật tiếp xúc với Đại vương phi Jo và đạt được thỏa thuận ngầm rằng khi Cheoljong qua đời, con trai thứ hai của ông là Lee Myeong-bok (Gojong) sẽ được đưa lên ngôi vương. - Lên ngôi ở tuổi 12 và mở ra thời đại của Daewongun: Ngay khi Cheoljong trút hơi thở cuối cùng, Đại vương phi Jo đã ban chỉ dụ ngay lập tức theo kịch bản chuẩn bị sẵn để đưa cậu thiếu niên 12 tuổi Lee Myeong-bok lên ngôi vương. Cậu thiếu niên này chính là Gojong, vị vua thứ 26 của Joseon. Ngay khi Gojong lên ngôi, gia tộc Andong Kim lập tức mất quyền lực, và cha của Gojong là Lee Ha-eung được phong làm Heungseon Daewongun (Hưng Tắc Đại Viện Quân) - cha của nhà vua đang tại vị, nắm giữ thực quyền của Joseon trong một bàn tay.
2. Chính trị trực tiếp của Gojong thoát khỏi cái bóng của Daewongun và làn sóng ngoại bang ập đến:
- Trong giai đoạn đầu trị vì, cha ông là Heungseon Daewongun nắm quyền lực, triệt phá các tư viện (Seowon) để nâng cao vương quyền, trùng tu Cung Cảnh Phúc nhưng gây ra sự oán thán trong nhân dân do công trình quá mức. Ông cũng dựng bia Chokhwabi và đóng chặt cửa quốc gia.
- Trận chiến ác liệt với quân Pháp tại Ganghwado, Byeonginyangyo (1866): Khi Daewongun đàn áp khốc liệt đạo Thiên Chúa, các chiến hạm Pháp phản đối việc này đã xâm phạm Ganghwado gây chiến. Tướng Yang Heon-su và quân đội Joseon đã chiến đấu quên mình tại thành Jeongjoksanseong để đánh lui quân Pháp, nhưng quân Pháp khi rút lui đã đột kích Oegyujanggak - thư viện hoàng gia ở Ganghwado - để cướp bóc Uigwe - những tài liệu siêu chính xác tựa báu vật hoàng gia Joseon cùng vô số di sản văn hóa, tạo nên nỗi đau thương sâu sắc.
Câu chuyện hậu trường trao trả Uigwe Oegyujanggak - báu vật Joseon đánh đổi bằng hợp đồng Đường sắt cao tốc (KTX):
- Di sản ghi chép của tổ quốc được tìm thấy trong góc kho: Uigwe Oegyujanggak bị quân Pháp cướp đi trong sự kiện Byeonginyangyo tưởng chừng đã biến mất vĩnh viễn, nhưng nhờ sự kiên trì của nhà sử học Tiến sĩ Park Byeon-seon - người từng du học Pháp - di sản đã ra ánh sáng. Làm thủ thư tại Thư viện Quốc gia Pháp, Tiến sĩ Park đã tìm thấy Uigwe bị bỏ quên ở góc kho thư viện và công bố rộng rãi sự tồn tại của chúng cho thế giới vào năm 1975.
- Đường sắt cao tốc Hàn Quốc và lời hứa của Tổng thống Mitterrand: Trong khi các nỗ lực đòi lại tiếp tục diễn ra, vào năm 1993, Pháp và Đức cạnh tranh quyết liệt để giành quyền thực hiện dự án đường sắt cao tốc của Hàn Quốc. Tổng thống Pháp Mitterrand khi đó thăm Hàn Quốc đã mang theo trực tiếp 1 cuốn Uigwe Oegyujanggak để trao cho chính phủ Hàn Quốc và hứa sẽ trả lại toàn bộ nhằm bán tàu cao tốc (TGV) của nước mình. Nhờ giao dịch ngoại giao này, Pháp đã giành được quyền thầu đường sắt cao tốc khổng lồ.
- Sự trở về theo hình thức cho thuê vĩnh viễn gia hạn mỗi 5 năm: Tuy nhiên, theo luật pháp nước Pháp, tài sản quốc gia không thể được bàn giao hoàn toàn cho nước khác. Cuối cùng, sau các cuộc đàm phán ngoại giao bền bỉ, toàn bộ 297 cuốn Uigwe cuối cùng đã đặt chân lên đất Hàn Quốc vào năm 2011 theo hình thức 'cho thuê vĩnh viễn' gia hạn hợp đồng mỗi 5 năm. Dù trên giấy tờ là hình thức cho thuê, nhưng thực chất không khác gì việc hoàn trả vĩnh viễn, đánh dấu sự trở về tổ quốc đầy nước mắt sau 145 năm kể từ khi bị cướp bóc.
-
Tội ác phản luân lý khơi súng giận dữ tột độ của Daewongun, Vụ trộm mộ Namyeongun của Oppert (1868): Thương gia người Đức Oppert nhằm ép buộc giao thương với Joseon đã âm mưu trộm mộ Namyeongun - cha của Heungseon Daewongun (mộ ông nội Gojong) - một sự kiện chưa từng có trong tiền lệ.
Vì ngôi mộ được đắp chắc chắn bằng vôi vữa (Hoe-gyeok - hỗn hợp vôi và cát), vụ trộm bất thành, nhưng sự kiện này đã giáng một đòn sốc lớn và mang lại sự sỉ nhục không thể rửa sạch cho xã hội Joseon cũng như Daewongun - nơi coi chữ hiếu là giá trị cao nhất của quốc gia. Sự kiện này là ngòi nổ quyết định khiến Daewongun quy định người phương Tây là dã nhân và kiên quyết thực hiện chính sách từ chối giao thương (chính sách tỏa quốc) mạnh mẽ hơn nữa. -
Cuộc tử chiến khốc liệt tại Gwangseongbo chống lại hạm đội Mỹ, Sinmiyangyo (1871): Hạm đội châu Á của Mỹ đã kéo chiến hạm đến Ganghwado với cái cớ vụ cháy tàu buôn Mỹ (General Sherman) ở Bình Nhưỡng. Đối đầu với họ, Tướng Eo Jae-yeon và các tướng sĩ Joseon đã giương cao Lá cờ đại nguyên soái (Sujagi) - biểu tượng của quyết tử kháng chiến - tại Gwangseongbo để chống trả quyết liệt. Chống lại quân đội Mỹ trang bị đại bác và súng trường hiện đại tối tân, khi cạn đạn họ đã rắc đất và chiến đấu bằng tay không cho đến người cuối cùng ngã xuống, một trận chiến bi tráng và đẫm nước mắt.
Ngay sau khi trải qua hai cuộc nhiễu nhương (Yangyo), Daewongun đã cho dựng bia Chokhwabi cấm hòa thân với thế lực phương Tây ở khắp mọi miền đất nước.
Sự chênh lệch nhiệt độ quyết định giữa Hàn Quốc và Nhật Bản trong cách đối xử với các cường quốc phương Tây thời kỳ mở cửa:
- Sự kháng chiến quyết tử của Hàn Quốc dùng răng và đá ngọc ấn: Khi Mỹ mang chiến hạm tối tân đến, dù chênh lệch hỏa lực áp đảo, Joseon không hề hèn nhát đầu hàng. Cạn đạn thì bắn cung, đứt dây cung thì ném đá, dùng tay không và răng cắn xé quân Mỹ để chống trả đến cùng. Thiếu tá Schley, chỉ huy quân đội Mỹ khi đó, dù từng trải qua cuộc Nội chiến Nam Bắc đầy bi thảm, vẫn để lại ghi chép đầy kính trọng: "Chúng tôi đã trải qua một trận chiến khủng khiếp đến đáng sợ mà chưa từng thấy ngay cả trong Nội chiến. Quân đội Joseon đã chiến đấu anh dũng đến người cuối cùng mà không có lấy một kẻ đầu hàng".
- Thái độ thực tế của Nhật Bản nhanh chóng quỳ rối trước uy lực chiến hạm: Ngược lại, trước đó vào năm 1853, Đề đốc Perry của Mỹ dẫn những con tàu đen (Hắc thuyền) xuất hiện ở vịnh Tokyo và nã đại bác thị uy vũ lực, Nhật Bản (Mạc phủ Edo) đã lập tức khuất phục trong cú sốc lớn mà không hề chiến đấu đàng hoàng. Bị áp đảo bởi hỏa lực của hạm đội Mỹ, Nhật Bản ngoan ngoãn mở cảng vào năm sau đó để tiến hành mở cửa.
- Kết quả sinh ra từ những lựa chọn đối lập: Ý chí sục sôi của Hàn Quốc sẵn sàng hi sinh mạng sống chiến đấu đến cùng trước sự xâm lược của phương Tây, cùng thái độ thực tế của Nhật Bản - cảm nhận rõ rệt sự chênh lệch sức mạnh rồi nhanh chóng quỳ gối, sau đó tích cực hấp thụ văn minh phương Tây để bồi dưỡng thực lực - đã trở thành ngã rẽ lớn quyết định hoàn toàn vận mệnh hai nước sau này.
3. Mở cửa văn minh và khởi đầu của hiện đại hóa, cùng những gam màu đối lập:
- Mở cửa văn minh và bước chân cải cách: Năm 1873, khi Heungseon Daewongun lui về và Gojong bắt đầu trực chính, Joseon mở cửa và tích cực tiếp thu văn vật cận đại. Gojong lập quân đội tân thức Byeolgigun để cải cách đất nước, nhưng sự thay đổi đột ngột này đã tạo ra sự xung đột với các thế lực cũ. Trong quá trình này, ngoại bang như nhà Thanh và Nhật Bản đã đồn trú quân đội tại Joseon, biến Joseon thành chiến trường của các cường quốc.
- Hiệp ước bất bình đẳng đầu tiên của Joseon, Điều ước Ganghwa (Hiệp ước Biệt ngữ Nhật - Triều, 1876): Lặp lại chính xác phương thức mà họ từng bị Đề đốc Perry của Mỹ đe dọa vũ lực để mở cửa quốc gia, Nhật Bản năm 1875 đã kéo chiến hạm cận đại (tàu Unyo) đến nã pháo bất hợp pháp vào pháo đài Chojijin ở Ganghwado (Sự kiện tàu Unyo).
Cuối cùng, Joseon phải khuất phục trước uy hiếp này và ký hiệp ước với Nhật Bản tại Ganghwado năm 1876. Đây là hiệp ước cận đại đầu tiên trong lịch sử Joseon, nhưng lại là hiệp ước bất bình đẳng điển hình khi trao không điều kiện quyền lãnh sự tài phán (ngoại giao trị pháp) - không thể trừng phạt người Nhật phạm tội trên đất Joseon theo luật Joseon, cùng quyền đo đạc bờ biển cho phép Nhật Bản tự do khảo sát và vẽ bản đồ ba mặt biển Joseon. Từ đây, các cảng Busan, Wonsan, Incheon lần lượt mở cửa, việc xâm lược quốc quyền của ngoại bang chính thức bắt đầu. - Xuất khẩu lúa gạo vô hạn và sự phá sản dân sinh, giá gạo tăng vọt: Theo quy tắc thương mại đính kèm trong Hiệp ước Ganghwa, các thương nhân Nhật Bản có thể tự do chở lúa gạo của Joseon sang Nhật Bản mà không chịu bất kỳ thuế quan hay quy định nào. Vào thời điểm Nhật Bản thiếu lương thực do công nghiệp hóa, họ đã vơ vét tàn nhẫn lúa gạo của Joseon, khiến các kho thóc nội địa Joseon trống rỗng và giá gạo tăng vọt điên cuồng. Sự phá sản kinh tế diễn ra khi người dân bình thường không có gạo ăn dù chỉ một bữa trong ngày, trở thành ngòi nổ xã hội cốt lõi bùng nổ sự phẫn nộ của các binh sĩ quân đội cũ (Binh biến Imo).
4. Sự phẫn nộ của binh sĩ bùng nổ, Binh biến Imo và sự can thiệp của ngoại bang:
- Sự bùng nổ của các binh sĩ bị phân biệt đối xử, Binh biến Imo (1882): Cuộc bạo động quân sự quy mô lớn do các binh sĩ quân đội cũ phát động khi họ không được nhận lương thực (gạo) đầy đủ và chịu sự phân biệt đối xử khắc nghiệt so với quân đội tân thức Byeolgigun. Sự tức giận lên đến đỉnh điểm khi 13 tháng mới nhận được lương gạo nhưng bên trong lại lẫn đầy cát và trấu. Tức giận tột độ, các binh sĩ đã tràn vào đại nội để trừng trị các quan lại tham nhũng thuộc gia tộc Min - bên ngoại của vương hậu Myeongseong dưới thời Gojong, đồng thời tấn công Công sứ quán Nhật Bản áp lực mở cửa.
- Sự tái nắm quyền ngắn ngủi của Daewongun và tang lễ kỳ lạ của vương hậu: Khi sự tức giận của các binh sĩ lan rộng không kiểm soát và đại nội bị vô hiệu hóa dưới lưỡi gươm của quân đội nổi giận, Gojong đã buộc phải ứng phó với yêu cầu và áp lực dữ dội của các binh sĩ vũ trang yêu cầu đưa Daewongun trở lại nắm chính quyền, giao toàn quyền giải quyết sự việc cho Heungseon Daewongun.
Nắm lại quyền lực sau khoảng 10 năm, Daewongun được các binh sĩ quân đội cũ nồng nhiệt chào đón, giải thể ngay lập tức quân đội tân thức Byeolgigun và đưa đất nước trở về thời kỳ đóng chặt cửa như trước. - Đặc biệt, để giải tán các binh sĩ đang kích động về nhà và cắt đứt cớ hoàng hậu trở về sống sót, ông ta đã tuyên bố giả dối rằng "Minh Thành Hoàng hậu đã qua đời trong loạn lạc", đồng thời tổ chức và ép buộc một tang lễ kỳ lạ (quốc tang) không có thi thể mà chỉ nhét trang phục của hoàng hậu.
- Sự can thiệp của quân đội nhà Thanh và vụ bắt cóc Daewongun: Nghe tin về tang lễ kỳ lạ này tại nơi trốn tránh, Minh Thành Hoàng hậu rơi nước mắt thảm thiết và khẩn khoản cầu xin nhà Thanh phái binh can thiệp. Cuối cùng, mượn cớ mật thư của Minh Thành Hoàng hậu, quân Thanh đã dùng gươm giáo kiểm soát kinh thành Hanyang, bất ngờ bắt giữ Heungseon Daewongun và áp tải đến Thiên Tân (Trung Quốc) trong một vụ bắt cóc. Bằng cách này, quyền lực của Daewongun kết thúc thảm hại chỉ sau một tháng (33 ngày), và Joseon bắt đầu lún sâu vào sự can thiệp mạnh mẽ của nhà Thanh.
- Áp lực vũ lực của Nhật Bản và sự nhục nhã của Hiệp ước Jemulpo: Khi công sứ quán Nhật Bản bị thiêu rụi và người Nhật thiệt hại trong cuộc bạo động, chính phủ Nhật Bản ngay lập tức kéo quân đến mang theo chiến hạm và biểu dương lực lượng với cái cớ bảo vệ đồng bào và bồi thường thiệt hại. Cuối cùng, Joseon phải khuất phục trước uy hiếp của Nhật Bản để ký kết Hiệp ước Jemulpo. Qua hiệp ước này, ngoài việc bồi thường khoản tiền khổng lồ, điều chí tử nhất là cho phép quân đội Nhật Bản đồn trú trong thành Hanyang với cái cớ bảo vệ công sứ quán Nhật Bản. Đây là chiếc còng số tám bi thảm cho phép quân chính quy Nhật Bản hiên ngang bước vào trái tim Joseon mang theo gươm giáo.
4. Cái bóng của Minh Thành Hoàng hậu, nữ pháp sư Jinryeonggun và thế lực ngoại thích:
- Daewongun từ nhiệm và sự hồi sinh của thế lực Yeoheung Min: Năm 1873, khi Heungseon Daewongun lui về, Minh Thành Hoàng hậu bắt đầu can thiệp sâu vào chính sự phò tá Gojong. Tuy nhiên, gia tộc bên ngoại của bà là Yeoheung Min độc chiếm các vị trí trọng yếu, làm tệ nạn thế đạo chính trị mà Daewongun vừa vất vả dẹp bỏ lại hồi sinh, dẫn đến nạn mua quan bán chức và tham nhũng tràn lan.
- Chính trị đồng cốt sinh ra từ nỗi sợ hãi của Binh biến Imo: Minh Thành Hoàng hậu, người suýt mất mạng dưới tay quân lính phẫn nộ trong sự kiện Binh biến Imo năm 1882 rồi trốn thoát, đã chìm trong sự bất an tột độ. Lúc đó, một nữ pháp sư gặp được tại nơi trốn tránh đã dự đoán chính xác ngày bà được trở về cung, khiến hoàng hậu vô cùng sùng bái và mời bà vào đại nội tuyệt đối tin tưởng. Thậm chí bà còn ban cho nữ pháp sư chức tước công thần 'Jinryeonggun' và sủng ái vô biên.
- Lũng đoạn quốc gia vét sạch quốc khố và những buổi cúng bái: Nữ pháp sư Jinryeonggun nắm quyền lực ở trong cung đã can thiệp vào mọi công việc quốc gia, trở thành trung tâm mua quan bán chức nhận tiền. Hơn thế nữa, viện cớ cầu bình an cho hoàng gia, bà ta tổ chức các buổi cúng tế quy mô lớn trong cung mỗi ngày, dâng gạo và tiền tài lên từng ngọn núi của Geumgangsan, làm kiệt quệ tài chính nghiêm trọng. Sự hoành hành của ngoại thích kết hợp cùng sự lũng đoạn của nữ pháp sư khiến tài chính quốc gia của Joseon trước Đại Hàn Đế Quốc chìm vào phá sản không lối thoát.
Bát canh gươm trên đường tị nạn và giai thoại trả thù tàn độc của Minh Thành Hoàng hậu:
- Lời nguyền nghe trực tiếp trước mặt: Trên đường tị nạn Binh biến Imo, ẩn danh ghé vào một quán trọ gần Gasin-ri, Noneon-myeon, Chungju, Minh Thành Hoàng hậu vì quá đói nên đã gọi một bát canh gươm (quốc dân). Tuy nhiên, chủ quán vừa thở dài về tình hình đất nước rối ren vừa mắng nhiễu cay độc ngay trước mặt hoàng hậu rằng: "Cái bộ mặt nước non này ra nông nỗi này đều tại cái ả Minbi đó". Hoàng hậu hoàn toàn không lộ vẻ gì, lặng lẽ ăn hết bát canh rồi rời quán.
- Sự trả thù tàn khốc san bằng cả ngôi làng sau khi hồi cung: Sau này, nhờ sự giúp đỡ của quân Thanh, bà thành công hồi cung và lấy lại chính quyền, ngay lập tức ra lệnh cho thuộc hạ: "Hãy bắt chủ quán trọ từng mắng ta trên đường tị nạn đến đây". Cuối cùng, không chỉ chủ quán trọ mà ngay cả ngôi làng quanh quán trọ nơi ông ta sinh sống cũng bị làm gương thiêu rụi thành tro tàn, một giai thoại truyền miệng rợn người và đáng sợ.
- Sự oán hận của lê dân bám rễ ở mặt trái lịch sử: Câu chuyện tàn nhẫn này là dã sử (truyền thuyết) không có trong sử sách chính thức, nhưng nó phản ánh sinh động sự oán hận sâu sắc mà bách tính lúc bấy giờ chôn giấu đối với chính trị thế đạo thối nát của gia tộc Minh Thành Hoàng hậu Min, đồng thời là dấu vết trớ trêu ghi lại nỗi sợ hãi lớn lao trước màn trả thù của hoàng hậu khi lấy lại quyền lực.
5. Giấc mơ cải cách kết thúc trong 3 ngày, Biến cố Gapsin:
- Khát vọng quốc gia cận đại của các nho sĩ trẻ tuổi và cuộc chính biến: Sau Binh biến Imo, khi nhà Thanh can thiệp và làm phiền Joseon trong mọi việc, các nhà cải cách trẻ tuổi có tâm huyết như Kim Ok-gyun, Park Yeong-hyo, Seo Jae-pil, Hong Yeong-sik đã noi theo Minh Trị Duy Tân của Nhật Bản để thay đổi Joseon thành một quốc gia cận đại tự chủ hoàn toàn. Tin vào lời hứa cử quân giúp đỡ của công sứ Nhật Bản, họ chọn ngày tiệc khánh thành bưu điện cận đại đầu tiên của Joseon - Ujeongchongguk vào ngày 4 tháng 12 năm 1884 làm ngày cất nhắc. Lợi dụng khung cảnh hỗn loạn khi lửa bốc lên ngoài hội trường làm đại nội náo loạn, họ đã đánh bại các quan lại bảo thủ cản trở cải cách nhờ dựa vào thế lực nhà Thanh và nắm giữ cung điện thành công.
- Tuyên ngôn bãi bỏ chế độ đẳng cấp đầu tiên trong lịch sử, Cương lĩnh cải cách 14 điều: Các nhà cải cách trẻ tuổi nắm chính quyền ngay lập tức công bố Cương lĩnh cải cách 14 điểm mang tính cách mạng nhất trong lịch sử Joseon. Họ chấm dứt mối quan hệ triều cống nhục nhã với nhà Thanh để tuyên bố độc lập tự chủ trước thế giới, đồng thời công bố xóa bỏ hoàn toàn đẳng cấp và môn phi để xây dựng một đất nước nơi mọi người dân có quyền bình đẳng trước pháp luật. Họ cũng hợp nhất tài chính quốc gia để quản lý minh bạch và phế bỏ tổ chức đặc quyền tham nhũng Bobusang, đưa ra các phương án cải cách cận đại vượt thời đại.
- Sự xâm nhập hèn nhát của Nhật Bản và quân Thanh, cùng Thiên hạ ba ngày: Nhưng bức tranh cải cách vĩ đại này đã đối diện với kết cục bi thảm chỉ sau 3 ngày (46 tiếng). Nguyên nhân là do Yuan Shikai của nhà Thanh, theo yêu cầu khẩn cấp của Minh Thành Hoàng hậu cảm thấy bị đe dọa sinh mạng, đã dẫn 1.500 đại quân bất ngờ tấn công cung điện. Quân Nhật từng hứa chắc nịch sẽ hỗ trợ quân sự đã hoảng sợ trước uy thế của quân Thanh và nhanh chóng bỏ chạy mà không hề chiến đấu. Cuối cùng, Hong Yeong-sik và các nhân vật điều hành chính biến bị sát hại thê thảm tại sân đại nội, còn Kim Ok-gyun và Park Yeong-hyo phải đi túng vong sang Nhật Bản. Sự thất bại hơ hợt này đẩy sự thống trị Joseon của nhà Thanh lên đỉnh cao, làm đồng hồ hiện đại hóa của Joseon hoàn toàn dừng lại.
Con hổ trong nhà tự do ra vào Joseon như nhà của mình, Yuan Shikai:
- Sự thống trị ngạo mạn của Tổng đốc tuổi 20 và sự coi thường nhà vua: Tướng trẻ nhà Thanh Yuan Shikai (Viên Thế Khải) - người lập công dẹp loạn Binh biến Imo và Biến cố Gapsin bằng quân đội - được bổ nhiệm vào chức vụ không khác gì Tổng đốc tổng quản Joseon, lộng quyền vương quyền Joseon suốt 9 năm.
Khi vào cung, ông ta phớt lờ các phép tắc mà ngay cả các đại thần lẫn quốc vương Gojong phải tuân thủ, ngang nhiên ngồi kiệu xông thẳng vào sân trước tẩm điện của nhà vua, đỉnh cao của sự ngạo mạn. - Cản trở ngoại giao độc lập và đe dọa phế truất trong mọi việc: Khi Gojong cố gắng độc lập cử nhà ngoại giao đến các nước phương Tây mà không thông qua nhà Thanh, Yuan Shikai đã gây áp lực quân sự và quát tháo nhà vua triệu hồi ngay các nhà ngoại giao. Hơn thế nữa, khi Gojong không hành động theo ý mình mà định lôi kéo các cường quốc phương Tây khác như Nga hay Mỹ, ông ta đã mưu tính phế truất Gojong khỏi ngai vàng và đưa tông thất khác lên làm vua, biến quốc vương thành bù nhìn.
- Sự bóc lột lợi ích và cội nguồn căn cứ quân sự Yongsan: Yuan Shikai nắm quyền kiểm soát cưỡng chế hải quan Joseon để thương nhân nhà Thanh trang hoàng thị trường không phải nộp thuế, đồng thời đồn trú quân đội nhà Thanh tại các vị trí trọng yếu của Hanyang. Trạm đồn trú của quân đội nhà Thanh này chính là cội nguồn bi thảm của Căn cứ quân sự Yongsan nơi quân Nhật và quân Mỹ sau này đồn trú quy mô lớn.
Biến cố Ujeongchongguk và câu chuyện hậu trường Min Yeong-ik cùng Gwanghyewon - khởi nguồn y học cận đại Hàn Quốc:
- Nhân vật cốt lõi của gia tộc họ Min thoi thóp dưới lưỡi gươm thích khách: Trong bữa tiệc Ujeongchongguk năm 1884 khi ngòi nổ Biến cố Gapsin bùng phát, Min Yeong-ik - cháu trai Minh Thành Hoàng hậu và là cốt lõi của phái Ôn hòa Khai hóa - đã bị gươm của thích khách chém ngã đẫm máu toàn thân. Đó là khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc khi các vết thương sâu ở đầu và toàn thân cắt đứt mạch máu, mất nhiều máu khiến tính mạng lâm nguy.
- Cuộc gặp gỡ định mệnh với bác sĩ phương Tây Allen: Y học truyền thống (Y học cổ truyền Đông y) lúc bấy giờ của Joseon có giới hạn trong việc chữa trị các vết thương ngoại khoa nghiêm trọng rách nát của ông. Lúc này, qua liên lạc khẩn cấp của cố vấn ngoại giao Mollendorff, bác sĩ kiêm nhà truyền giáo người Mỹ Allen đã được gọi gấp đến. Allen đã huy động các phương pháp phẫu thuật ngoại khoa phong cách phương Tây như sát trùng và khâu mạch máu để tận tụy chữa trị suốt ba tháng, cuối cùng thành công cứu sống Min Yeong-ik.
- Sự ra đời của Gwanghyewon - bệnh viện cận đại đầu tiên của Joseon: Gojong và Minh Thành Hoàng hậu vô cùng cảm động trước y thuật phương Tây đã cứu sống kỳ diệu cháu trai mình. Gojong tích cực tiếp thu đề nghị của Allen và thành lập Gwanghyewon (Quảng Huệ Viện, sau đó đổi tên thành Jejungwon) - bệnh viện phương Tây cận đại đầu tiên của Joseon vào tháng 4 năm 1885. Bệnh viện này sau đó trải qua khoản quyên góp khổng lồ của doanh nhân Mỹ Severance để tái sinh thành Bệnh viện Severance ngày nay, trở thành khởi nguồn của y học cận đại Hàn Quốc.
6. Điều khoản độc dược định đoạt vận mệnh Joseon giữa hai nước Thanh - Nhật, Hiệp ước Thiên Tân:
- Rút quân đồng thời và cam kết đồng phái binh: Để thu xếp hậu quả Biến cố Gapsin, Lý Hồng Chương của nhà Thanh và Ito Hirobumi của Nhật Bản đã ký hiệp ước tại Thiên Tân, Trung Quốc. Nội dung chính là đồng thời rút quân đội của hai nước đang đồn trú tại Joseon, nhưng nếu sau này xảy ra biến loạn tại Joseon và một bên cử quân đội thì phải thông báo trước bằng văn bản cho bên còn lại và đồng thời phái binh.
- Lời hứa xâm lược phớt lờ quyền tự chủ của Joseon: Hiệp ước này là hiệp ước xâm phạm chủ quyền rõ ràng khi họ tự ý thỏa thuận quyền thống trị chung đối với lãnh thổ và quốc quyền của Joseon. Hơn hết, hiệp ước đã tự tạo ra cái cớ hợp pháp để ngoại bang tràn quân vào bất kể ý chí của Joseon.
- Ngòi nổ châm ngòi cho Chiến tranh Thanh - Nhật: 9 năm sau, vào năm 1894, khi Phong trào nông dân Donghak bùng nổ và chính phủ Joseon yêu cầu nhà Thanh viện binh, Nhật Bản đã lấy cớ điều khoản đồng phái binh của Hiệp ước Thiên Tân để lập tức đổ bộ chiến hạm và quân đội quy mô lớn lên Joseon. Cuối cùng, quân đội hai nước đã đồng thời tiến vào bán đảo Triều Tiên, trở thành ngòi nổ quyết định của Chiến tranh Thanh - Nhật nhuốm máu trên đất Joseon.
7. Thế giới bình đẳng mà dân chúng hằng mơ ước, Phong trào nông dân Donghak:
- Ngọn đuốc chống lại quan lại thối nát: Giữa lúc hệ thống Samjeong rối ren do sự thối nát của thế đạo chính trị, đặc biệt sự vơ vét thuế và hoành hành cay độc của Quận công Gobu Jo Byeong-gap đã vượt quá giới hạn. Không thể chịu đựng thêm, những người dân dưới sự dẫn dắt của Tướng Nokdu Jeon Bong-jun đã cầm gậy giáo đứng lên chiếm lĩnh quan nha Gobu (năm 1894). Cuộc khởi nghĩa này lan nhanh ra toàn bộ Jeolla, đánh bại liên tiếp quan quân triều đình trong các trận chiến như Hwangtohyun, cuối cùng thể hiện khí thế chiếm giữ luôn trung tâm Honam là thành Jeonju trong một hơi thở.
- Tự nguyện giải tán vì đất nước và cải cách Trụ hợp sở (Jipgangso): Triều đình mất thành Jeonju đã cầu cứu nhà Thanh, đồng thời quân đội Nhật Bản cũng tràn lên đất Joseon theo Hiệp ước Thiên Tân, khiến nông dân cảm thấy khủng hoảng và đưa ra quyết định trọng đại. Để ngăn chặn xung đột vũ lực của ngoại bang, họ đã ký đại thỏa thuận (Hòa ước Jeonju) với chính phủ, tự nguyện buông vũ khí. Nông dân trở về quê hương và tự thiết lập cơ quan tự trị Jipgangso để thúc đẩy cải cách tự chủ hướng về thế giới mới như bãi bỏ chế độ đẳng cấp và chia đều ruộng đất.
- Cuộc kháng chiến bi tráng tại đèo Ugeumchi và giấc mơ bị bẻ gãy: Nhưng khi quân đội Nhật Bản phớt lờ yêu cầu rút quân và đánh chiếm Cung Cảnh Phúc bằng vũ lực, nông dân lại một lần nữa đứng lên khởi nghĩa quy mô lớn để bảo vệ đất nước (Khởi nghĩa lần 2).
Tại đèo Ugeumchi ở Gongju, nông dân đã chiến đấu bi tráng chống lại liên quân Nhật Bản và quan quân được trang bị súng máy và đại bác tối tân. Mặc dù mặc áo vải gai mỏng, trang bị gậy giáo và cung tên, nông dân trèo đèo dưới làn đạn mưa bom bão đạn đã ngã xuống như lá mùa thu, cuối cùng đối mặt với thất bại thảm hại. Dù các lãnh đạo như Jeon Bong-jun bị bắt và xử tử khiến chính biến thất bại, những nông dân sống sót lúc bấy giờ sau này đã trở thành chủ lực vững chắc của các phong trào nghĩa binh kháng Nhật.
Nước mắt của dân chúng thương tiếc cái chết của Tướng Nokdu Jeon Bong-jun, 'Saeya Saeya Parangsaeya' (Chim ơi chim xanh ơi):
- Lời ca đầy ai oán của bài ca truyền miệng: Khi Phong trào nông dân Donghak thất bại thảm hại và lãnh đạo Jeon Bong-jun bị bắt rồi xử tử, trong lòng những người dân Joseon tuyệt vọng, một bài hát buồn bã và đau thương bắt đầu lan truyền từ miệng người này sang người khác.
"Saeya saeya parangsaeya nokdubat-e anji mara.
Nokdu-kkot-i tteol-eoj-imyeon cheongpo jangsu ulgo gan-da." - Các biểu tượng nhức nhối ẩn giấu trong lời ca:
- Chim xanh (Parangsaeya): Ẩm ý ám chỉ quân đội Nhật Bản (hoặc ngoại bang) mặc quân phục màu xanh đàn áp tàn nhẫn quân nông dân.
- Ruộng đậu và hoa đậu (Nokdubat & Nokdu-kkot): Chỉ lãnh đạo quân nông dân Jeon Bong-jun - người có chiều cao khiêm tốn nên gọi là 'Tướng Nokdu' - cùng giấc mơ tự chủ bình đẳng mà ông muốn vun đắp.
- Người bán thạch đậu (Cheongpo jangsu): Tượng trưng cho những người dân khốn khổ của Joseon đang mong mỏi được sống ra ngô ra khoai trong thế giới mới mà Jeon Bong-jun hằng mơ ước.
- Cái tên được chôn giấu trong lồng ngực nhân dân: Giống như người bán thạch đậu khóc khi hoa đậu rơi, tiếng khóc thảm thiết vang lên rằng người dân cũng không còn đường sống nếu Jeon Bong-jun chết. Dù cuộc cách mạng kết thúc thất bại, qua bài hát ai oán này, người dân đã tưởng nhớ Tướng công Jeon Bong-jun và nung nấu ngọn lửa hướng về độc lập tự chủ và thế giới bình đẳng sâu thẳm trong lồng ngực.
8. Ngọn lửa chiến tranh và cải cách cận đại đại quy mô, Chiến tranh Thanh - Nhật và Cải cách Gabo:
- Đột kích Cung Cảnh Phúc và khiêu khích Chiến tranh Thanh - Nhật (1894): Quân Nhật được phái binh với cái cớ Hiệp ước Thiên Tân, dù quân nông dân Donghak đã giải tán nhưng vẫn từ chối rút quân, rạng sáng rút gươm đột kích Cung Cảnh Phúc nơi Gojong cư trú để chiếm đóng bất hợp pháp. Giam cầm Gojong thực chất làm con tin, Nhật Bản lập chính phủ thân Nhật và bất ngờ nả pháo vào hạm đội nhà Thanh ở phía trước biển Pungdo biển Tây Hải để châm ngòi Chiến tranh Thanh - Nhật. Chiến thắng trong cuộc chiến này, Nhật Bản chấm dứt hoàn toàn ảnh hưởng lâu năm của nhà Thanh tại Joseon và tiến hành cướp bóc quốc quyền độc quyền.
- Cuộc đại cải cách cận đại đầu tiên trong lịch sử Joseon, Cải cách Gabo: Khởi động dưới mối đe dọa của Nhật Bản, nhưng trong nội dung cải cách phản ánh toàn diện thiết kế hiện đại hóa tự chủ mà các chính trị gia phái Khai hóa ấp ủ từ lâu cùng yêu cầu cải cách tệ nạn đổi mới của quân nông dân Donghak. Gojong đến Tông Miếu công bố Hongbeom 14-jo - chỉ châm hướng dẫn độc lập tự chủ và cải cách cận đại - để đập phá tận gốc các thể chế của Joseon.
- Giải thể chế độ đẳng cấp ngàn năm và đả phá ác tục trung đại: Thông qua cuộc cải cách này, chế độ đẳng cấp và sự thế thế kế thừa đẳng cấp kéo dài gần ngàn năm đã bị bãi bỏ toàn bộ, chế độ nô tì công tư biến mất hoàn toàn vào dĩ vãng. Bãi bỏ khoa cử để thiết lập tuyển dụng nhân tài theo năng lực, cấm kết hôn sớm, cho phép phụ nữ góa tái giá, bãi bỏ tra tấn và liên đới tội phạm (tội liên đới gia đình), quét sạch các hủ tục vi phạm nhân quyền cũ để ươm mầm cho nhân quyền cận đại.
9. Joseon trở thành chiến trường Đông Á và thảm kịch Biến cố Eulmi:
- Chiến thắng Chiến tranh Thanh - Nhật và Sự can thiệp Tam quốc của Nga: Nhật Bản chiến thắng Chiến tranh Thanh - Nhật chiếm bán đảo Liêu Đông (Liêu Đông), tưởng chừng đã nắm bắt cơ hội tiến vào đại lục. Tuy nhiên, Nga - quốc gia muốn vươn thế lực đến bán đảo Triều Tiên - đã bắt tay với Pháp và Đức gây áp lực mạnh mẽ buộc Nhật Bản phải trả lại bán đảo Liêu Đông cho Trung Quốc (Sự can thiệp Tam quốc). Chứng kiến rõ rệt cảnh Nhật Bản khuất phục Nga trong cuộc đối đầu sức mạnh, Minh Thành Hoàng hậu đã đột ngột chuyển sang đường lối chính trị thân Nga nhằm đánh đuổi thế lực Nhật Bản, bóp nghẹt cổ Nhật Bản.
- 'Săn cáo' gượng ép của Nhật Bản, Biến cố Eulmi (1895): Cảm thấy bị đe dọa, Công sứ Nhật Bản Miura huy động lãng nhân Nhật Bản đột kích Geoncheongung (Okhoru) trong Cung Cảnh Phúc vào rạng sáng ngày 8 tháng 10 năm 1895. 'Săn cáo' là tên chiến dịch sát hại Minh Thành Hoàng hậu do Nhật Bản hoạch định. Chúng đâm chết Minh Thành Hoàng hậu bằng gươm, sau đó rưới dầu thiêu hủy thi thể tại khu rừng phía sau Cung Cảnh Phúc trong tội ác dã man chưa từng có trong tiền lệ.
Minh Thành Hoàng hậu và 'Minbi', bối cảnh lịch sử của cách gọi chính xác:
- Sự ra đời của danh hiệu 'Minh Thành Hoàng hậu (明成皇后)': Vào tháng 10 năm 1897 sau khi Minh Thành Hoàng hậu bị sát hại, Hoàng đế Gojong tuyên bố thành lập Đại Hàn Đế Quốc và đăng quang Hoàng đế, qua đó bà cũng được thăng cấp thành 'Hoàng hậu'. Tháng 11 cùng năm, khi tổ chức Quốc tang, danh hiệu 'Minh Thành Hoàng hậu' chính thức được xác lập. Đây là thụy hiệu chính đáng gắn liền chặt chẽ với quá trình khôi phục quyền chủ động chính trị của Gojong và việc thành lập Đại Hàn Đế Quốc.
- Bối cảnh lịch sử và vấn đề của danh hiệu 'Minbi' (Mân Phi):
- Sự vắng bóng trong ghi chép thời Joseon: 'Minbi' thường được dùng trong quá khứ không phải là thuật ngữ chính thức thời Joseon. Thực tế, trong 《Joseon Wangjo Sillok》 hay 《Maecheon Yarok》, từ 'Minbi' hoàn toàn không xuất hiện ở bất kỳ tư liệu chính thức lẫn phi chính thức nào đương thời. Bởi vì thời Joseon không có thói quen lấy họ đặt trước để gọi vương hậu.
- Dấu vết hạ bậc thuộc địa trong thời kỳ thuộc địa Nhật Bản: Thuật ngữ 'Minbi' lần đầu tiên được xác nhận trong bài báo ngày 26 tháng 10 năm 1910 trên tờ 《Maeil Sinbo》 ngay sau khi Gyeongsul Gukchi diễn ra. Khi Thái tử Sunjong bị giáng xuống thành 'Lý Vương' bởi Nhật Bản, danh hiệu của hoàng hậu cũng bắt đầu bị hạ xuống thành 'Minbi Denka'.
- Sự thông dụng kéo dài của biểu hiện bị hạ bậc: Dù vào năm 1920 có bài báo đưa tin Nội thị tỉnh Nhật Bản dự định nâng cấp danh hiệu lại thành Minh Thành Hoàng hậu, nhưng trên thực tế, biểu hiện bị hạ bậc 'Minbi' vẫn tiếp tục được thông dụng trong hệ thống cai trị thuộc địa. Do đó, đây là danh hiệu mang sắc thái châm biếm bị cố tình hạ thấp uy quyền hoàng gia Joseon bởi Nhật Bản, nên việc hạn chế sử dụng là điều hợp lý.
10. Phong trào nghĩa binh kháng Nhật - súng gươm của dân chúng để bảo vệ đất nước:
- Nghĩa binh Eulmi (1895) chống lại Đạo luật cắt tóc ngắn và Biến cố Eulmi: Khởi xướng tập trung vào các Nho sĩ bảo thủ phẫn nộ trước việc Minh Thành Hoàng hậu bị sát hại và lệnh cưỡng chế cắt tóc (Danbalryeong). Đây là phong trào nghĩa binh quy mô lớn đầu tiên do nhân dân đứng lên với danh nghĩa trả thù cho Quốc mẫu và bảo vệ truyền thống.
- Hiệp ước Eulsa và sự xuất hiện của các lãnh đạo nghĩa binh bình dân, Nghĩa binh Eulsa (1905): Khi chủ quyền ngoại giao bị tước đoạt bởi Hiệp ước Eulsa, các cựu quan lại và nhà Nho như Choi Ik-hyeon cùng các thủ lĩnh nghĩa binh xuất thân bình dân như Shin Dol-seok đã nổi dậy. Đặc biệt, Shin Dol-seok với chiến thuật xuất sắc đã hoạt động mạnh mẽ gây thiệt hại nặng nề cho quân đội Nhật Bản quanh dãy núi Taebaek.
Năm vị gian thần bán nước, Ngũ tặc phỏng theo Hiệp ước Eulsa (Eulsa Ojeok):
- Eulsa Ojeok là ai: Chỉ năm kẻ thân Nhật phản dân tộc, những kẻ tuy là quan chức cấp cao nhất của Đại Hàn Đế Quốc vào thời điểm ký kết Hiệp ước Eulsa năm 1905 nhưng đã đi đầu trong việc tán thành và ký tên vào hiệp ước dưới sự đe dọa và dụ dỗ của Đế quốc Nhật Bản.
- Yi Wan-yong (Học bộ đại sinh): Biểu tượng của phái thân Nhật, tích cực chủ đạo việc ký kết hiệp ước và sau này dẫn đến Gyeongsul Gukchi.
- Yi Ji-yong (Nội bộ đại sinh): Để lại phát ngôn hoang đường: "Dù đất nước diệt vong, chỉ cần bảo tồn hoàng gia là đủ".
- Yi Geun-taek (Quân bộ đại sinh): Đứng ở vị trí chịu trách nhiệm an ninh quốc gia nhưng lại hăng hái ký kết hiệp ước bán nước.
- Park Je-sun (Ngoại bộ đại sinh): Với tư cách là Bộ trưởng Ngoại giao khi đó, ông đã trực tiếp ký tên và đóng dấu vào văn bản hiệp ước.
- Kwon Jung-hyeon (Nông thương công bộ đại sinh): Với tư cách là Bộ trưởng Thương mại, ông đã ký kết việc tòng phạm cướp đoạt quốc quyền của Đại Hàn Đế Quốc.
- Hành động trừng phạt của nhân dân hướng đến Ngũ tặc: Khi tin tức ký kết hiệp ước lan truyền, toàn thể nhân dân phẫn nộ kêu gọi trừng trị chúng. Đặc biệt, các chí sĩ cứu quốc như Na In-yeong (Na Cheol) và Oh Gi-ho đã tổ chức Đoàn ám sát Ngũ tặc (Jasinhoe) nhằm ám sát các Ngũ tặc, tấn công nhà cửa và mưu toan trừng phạt. Dù 'nhiều lần mưu toan ám sát hoàn toàn không thành công' do sự canh gác nghiêm ngặt của Nhật Bản, nhưng cuộc đấu tranh cứu quốc bất chấp mạng sống này đã làm lạnh gáy Nhật Bản và những kẻ bán nước. Tên tuổi của chúng được ghi khắc vĩnh viễn trong lịch sử như biểu tượng cho những kẻ phản quốc gớm ghiếc.
Từ 'Eulssinseureopda' bắt nguồn từ nỗi buồn mất nước:
- Ý nghĩa của từ: Chỉ thời tiết hoặc bầu không khí u ám, hiu quạnh, hoặc dùng để ẩn dụ cho hoàn cảnh, sinh kế tiêu điều, nghèo nàn.
- Gốc tích lịch sử: Bắt nguồn từ 'Hiệp ước Eulsa (Eulsa Joyak, năm Eulsa 1905)' khi Nhật Bản cưỡng chế cướp đoạt quyền ngoại giao của Đại Hàn Đế Quốc năm 1905. Toàn thể nhân dân Joseon đánh mất chủ quyền quốc gia, chìm trong tuyệt vọng thảm thiết và u ám, bắt đầu gọi không khí u ám, sầu thảm lúc bấy giờ là 'Eulsa-nyeon-seureopda', và biểu đạt này qua thời gian đã biến đổi tự nhiên thành từ 'Eulssinseureopda' ngày nay.

- Giải tán quân đội và Chiến dịch tiến đánh Seoul, Nghĩa binh Jeongmi (1907): Các binh sĩ phẫn nộ trước việc ép buộc phế truất Hoàng đế Gojong và giải tán quân đội Đại Hàn Đế Quốc đã mang theo súng ống gia nhập hàng ngũ nghĩa binh. Thực lực được nâng cấp ngang tầm quân đội chính quy, họ thành lập liên quân nghĩa binh toàn quốc 13-do Changui-gun và triển khai Chiến dịch tiến đánh Seoul nhằm giành lại Hanyang, chống trả quyết liệt.
- Tác chiến đại thổ phạt Nam Hàn và chuyển hóa thành nghĩa binh vũ trang: Đối diện với sự kháng cự của nghĩa binh, Nhật Bản tiến hành 'Tác chiến đại thổ phạt Nam Hàn' tàn nhẫn vào năm 1909 nhằm thảm sát bừa bãi nghĩa binh và dân thường vô tội chủ yếu tại khu vực Honam. Những nghĩa binh sống sót mất đi căn cứ nội địa đã di chuyển sang Mãn Châu và Primorye, sau này trở thành xương sống của Quân độc lập vũ trang thời kỳ thuộc địa.
Dũng khí sục sôi của các nghĩa binh được phóng viên chiến trường Mackenzie ghi lại:
- Cuộc đấu tranh của nghĩa binh được thế giới chứng kiến: Năm 1907, phóng viên đặc phái viên của tờ báo Anh Frederick Mackenzie sang Hàn Quốc đã ghi lại sinh động bằng ảnh và ghi chép về khí thế không khuất phục của nghĩa binh Hàn Quốc trước các cuộc thảm sát tàn khốc của Nhật Bản. Bức ảnh nghĩa binh do ông để lại (bức ảnh thanh niên trẻ tuổi mặc trộn lẫn quân phục chính quy và Hanbok, tay cầm súng trường thô sơ) đã trở thành tư liệu lịch sử tiêu biểu nhất tượng trưng cho cuộc đấu tranh nghĩa binh cuối thời Joseon.
- "Thà chết như một người tự do còn hơn sống làm nô lệ": Khi Mackenzie hỏi những thiếu niên nghĩa binh trẻ tuổi cầm súng hỏa mai cũ kỹ và túi thuốc súng lỏng lẻo rằng: "Các anh có nghĩ là có thể thắng được quân đội Nhật Bản không?", các nghĩa binh đã dõng dạc đáp rằng: "Chúng tôi thừa biết là không thể thắng. Nhưng thà chết trong chiến đấu kiên cường với tư cách là một người tự do, còn hơn sống thảm hại làm nô lệ cho Nhật Bản".
- Tội ác xâm lược của Nhật Bản bị phơi bày trước thế giới: Sâu sắc cảm phục khí phách cao cả của nghĩa binh, Mackenzie đã xuất bản cuốn sách 'Bi kịch của Đại Hàn Đế Quốc (1908)' ghi chép lại tội ác tàn khốc của Nhật Bản và cuộc đấu tranh của quần chúng, rộng rãi phơi bày tham vọng xâm lược của Nhật trước thế giới, đóng vai trò là phát ngôn viên cho lịch sử của chúng ta.

11. Trốn chạy đến Công sứ quán Nga và Tuyên bố Đại Hàn Đế Quốc:
- Cuộc trốn chạy đầy nước mắt của nhà vua, Agwan Pacheon (1896): Khi người vợ bị sát hại dã man bên trong cung điện bởi Biến cố Eulmi, Gojong cảm thấy đe dọa sinh mạng tột độ nên vào năm 1896 đã thực hiện cuộc Agwan Pacheon, ngồi kiệu trốn khỏi Cung Cảnh Phúc để trốn đến Công sứ quán Nga. Đó là thời kỳ lưu vong cay đắng khi quốc vương của một nước phải nương nhờ công sứ quán nước khác để điều hành việc nước.
- Lá cờ độc lập tự chủ, Tuyên bố Đại Hàn Đế Quốc (1897): Một năm sau, khi trở về Gyeongungung (Deoksugung ngày nay), để khôi phục tôn nghiêm hoàng gia và chủ quyền rơi xuống đất, Gojong tổ chức lễ đăng quang Hoàng đế năm 1897 và tuyên bố quốc hiệu là Đại Hàn Đế Quốc. Lấy niên hiệu là 'Gwangmu', ông mạnh mẽ thúc đẩy các cải cách hiện đại hóa tự chủ (Cải cách Gwangmu).
12. Đặc sứ Hague và việc ép buộc phế truất, cùng ngòi nổ cho Biểu tình 1.3 Manse:
- Năm 1905, khi Nhật Bản cưỡng chế ký kết Hiệp ước Eulsa tước đoạt quyền ngoại giao của Đại Hàn Đế Quốc, Gojong đã cử mật sứ đến Hội nghị hòa bình quốc tế tổ chức tại Hague, Hà Lan để phản kháng lại.
- Lấy cớ phái cử đặc sứ Hague này, Nhật Bản đã phế truất Gojong khỏi ngôi vị Hoàng đế. Sau đó sống cô độc bị giam cầm tại Deoksugung, Gojong đột ngột qua đời vào năm 1919. Tin đồn ông bị đầu độc bởi Nhật Bản lan rộng, trở thành nguyên nhân trực tiếp làm bùng nổ Phong trào biểu tình Manse 1.3 mang tầm vóc toàn quốc trùng vào ngày quốc tang của ông.
13. Điểm đến gợi ý: Hiện trường biến động thời Gojong
- Bảo tàng Lịch sử Ganghwa và Gwangseongbo: Là chiến trường tử chiến chống lại hạm đội Mỹ trong thời kỳ Sinmiyangyo (năm 1871). Bảo tàng Lịch sử Ganghwa lưu giữ 'Sujagi' (Lá cờ đại nguyên soái) của Tướng Eo Jae-yeon - thứ bị quân Mỹ cướp đi rồi được trả về vào năm 2007, trong khi hiện trường Gwangseongbo vẫn còn lưu giữ các pháo đài (dondae) và mộ của các chiến sĩ hy sinh (Sinmiui-chong), rất thích hợp để tưởng nhớ tinh thần ái quốc của tổ tiên.

- Ujeongchongguk: Bưu điện cận đại đầu tiên của nước ta mở cửa năm 1884, đồng thời là hiện trường biến động nơi các chính trị gia phái khai hóa như Kim Ok-gyun phát động Biến cố Gapsin nhằm thiết lập quốc gia cận đại tự chủ vào ngày tiệc khánh thành. Nơi đây hiện được dùng làm Phòng kỷ niệm lịch sử bưu chính, giúp bạn cảm nhận sự khởi đầu của thông tin liên lạc cận đại cùng khát vọng của các tiên phong.

- Geoncheongung Cung Cảnh Phúc: Nằm sâu bên trong Cung Cảnh Phúc, đây là tiểu cung điện trong cung điện được Gojong xây dựng khi thoát khỏi sự nhiếp chính của Heungseon Daewongun. Đây là nơi phát minh văn vật cận đại lắp đặt hệ thống đèn điện đầu tiên trong nước, đồng thời là hiện trường thảm khốc của Biến cố Eulmi (Okhoru) - nơi Minh Thành Hoàng hậu bị lãng nhân Nhật Bản sát hại năm 1895, chứa đựng đồng thời cả ánh sáng lẫn bóng tối của lịch sử cận đại.
- Deoksugung (Gyeongungung): Trung tâm của thời kỳ biến động như Tuyên bố Đại Hàn Đế Quốc (năm 1897) và ký kết Hiệp ước Eulsa (năm 1905), đồng thời là hiện trường lịch sử buồn khi Hoàng đế Gojong trút hơi thở cuối cùng và trở thành ngòi nổ cho Phong trào biểu tình Manse 1.3. Nơi đây còn lưu giữ Seokjojeon phong cách phương Tây và Junmyeongjeon nơi Hiệp ước Eulsa được ký kết, là trái tim của Đại Hàn Đế Quốc nơi bạn có thể đồng thời thể nghiệm khát vọng độc lập tự chủ và bi kịch đau đớn của việc mất quốc quyền.

1 / 2Deoksugung Junmyeongjeon, bên trong bố trí không gian tái hiện thời điểm Hiệp ước Eulsa. ©heritage.go.kr - Hwanggungu (Wongudan): Đàn tế thiên nơi Gojong cử hành tế trời, Tuyên bố Đại Hàn Đế Quốc và lễ đăng quang Hoàng đế vào năm 1897. Đây là đàn tế tượng trưng công bố Joseon là quốc gia hoàng đế độc lập tự chủ với thế giới, nhưng đã bị phá hủy trong thời kỳ thuộc địa Nhật Bản, hiện chỉ còn lại tòa nhà bảo quản linh vị 3 tầng Hwangungwoo cùng một số di tích như thạch cổ (trống đá) bên trong khuôn viên Khách sạn Chosun, đại diện cho khát vọng bảo vệ chủ quyền thiết tha.

1 / 2Bên trong Hwangungwoo Hwanggungu (Không cho phép tham quan bên trong để bảo vệ di sản) ©heritage.go.kr - Công viên kỷ niệm Daehan Gwangbokdan: Nơi đây tọa lạc tại thành phố Yeongju, tỉnh Gyeongbuk, là công viên tôn vinh tinh thần cao cả của 'Daehan Gwangbokdan' - tổ chức bí mật vũ trang kháng Nhật đầu tiên được thành lập năm 1913. Đặc biệt, khuôn mặt của Ito Hirobumi và Eulsa Ojeok được vẽ trên sàn lối vào phòng trưng bày, thiết kế để khách tham quan buộc phải bước chân giẫm lên họ mới có thể bước vào, là hiện trường giáo dục lịch sử trừng phạt độc đáo. Đây là không gian ý nghĩa để hiện thực hóa ý chí kiên định không quên tội ác của những kẻ chủ mưu và phản quốc đã cướp đoạt đất nước.
(Vị vua thứ 27 kiêm Hoàng đế cuối cùng của Đại Hàn Đế Quốc) Sunjong: Vị quân chủ cuối cùng biến mất cùng nỗi buồn mất nước
Sunjong (vị ngôi 1907~1910) là con trai của Gojong và Minh Thành Hoàng hậu, là Hoàng đế thứ hai của Đại Hàn Đế Quốc và là vị vua cuối cùng khép lại lịch sử 519 năm của triều đại Joseon. Vì không có con, sau khi lên ngôi, ông đã lập em trai cùng cha khác mẹ là Yeongchinwang (Lee Eun) làm Hoàng thái tử.
Là vị vua bi thương trải qua cái kết cô độc khi phải gánh chịu toàn bộ nỗi tủi nhục mất nước, khi quân đội bị giải thể và chủ quyền bị cướp đoạt dưới áp lực tàn khốc của Đế quốc Nhật Bản.
1. Hoàng đế chỉ còn lại vỏ bọc và sự kiện quốc nhục cưỡng chế:
- Lên ngôi sau khi Hoàng đế Gojong bị phế truất cưỡng chế, nhưng đất nước đã nằm dưới sự kiểm soát hoàn hảo của Nhật Bản. Ngay khi lên ngôi, Hiệp ước Il-Han Shinhyup (Hiệp ước Jeongmi 7 điều) được ký kết, quân đội bị giải thể, thậm chí quyền tư pháp cũng bị tước đoạt, không còn chút quyền hạn nào với tư cách là Hoàng đế.
- Cuối cùng, vào ngày 29 tháng 8 năm 1910, Hiệp ước Gyeongsul Gukchi (Sáp nhập Hàn - Nhật) chuyển giao hoàn toàn quyền thống trị đất nước sang Nhật Bản được công bố cưỡng chế, Đại Hàn Đế Quốc diệt vong chỉ sau 13 năm lập quốc, và lịch sử lâu đời của triều đại Joseon do Taejo Yi Seong-gye dựng nên cũng khép lại một dấu chấm bi thảm.
- Tám kẻ bán nước đi đầu trong sự diệt vong hoàn toàn của đất nước, Gyeongsul Gukjeok (庚戌國賊): Chỉ tám đại thần tích cực đồng thuận ký kết hiệp ước và trao hoàn toàn đất nước cho Nhật Bản vào thời điểm Gyeongsul Gukchi (Sáp nhập Hàn - Nhật) năm 1910. Tiếp nối Eulsa Ojeok, những kẻ đi đầu bán nước gồm Yi Wan-yong (Nội các Tổng lý Đại thần), Yun Deok-yeong (Thị tông viện khanh), Min Byeong-seok (Cung nội phủ đại thần), Ko Yeong-hee (Trác thụ bộ đại thần), Park Je-sun (Nội bộ đại thần), Cho Joong-eung (Nông thương công bộ đại thần), Yi Byeong-mu (Thân vi bộ trưởng), và Cho Min-hee (Thừa ninh bộ tổng quan). Chúng được Nhật Bản ban tặng tước vị khổng lồ (tước tử tước hay hầu tước) cùng tiền ân thưởng để sống vinh hoa phú quý đổi lấy việc cướp đoạt quốc quyền, nhưng lại được ghi danh trong lịch sử chúng ta như những đại phản tội nhân không thể rửa sạch.
Tên phản quốc Yun Deok-yeong tận hưởng cuộc sống xa hoa đổi lấy việc bán nước và Sự kiện ngọc ấn:
- Vận mệnh đất nước giấu trong tà váy: Khi Hiệp ước Sáp nhập Hàn - Nhật năm 1910 sắp được ký kết cưỡng chế, vị Hoàng hậu cuối cùng của Đại Hàn Đế Quốc là Thuần Trinh Hiếu Hoàng hậu đã giấu kín ngọc ấn (quốc ấn) sâu trong tà váy để ngăn chặn việc cướp nước. Đó là sự vùng vẫy tuyệt vọng cuối cùng khi nghĩ rằng các đại thần không dám lục soát tà váy của hoàng hậu là phụ nữ.
- Sự phản bội của người thân và việc cướp bóc ngọc ấn: Tuy nhiên, bác ruột của hoàng hậu kiêm kẻ thân Nhật triệt để Yun Deok-yeong đã không ngần ngại đe dọa hoàng hậu và cưỡng chế vén tà váy để cướp đi ngọc ấn. Cuối cùng, khi ngọc ấn này được đóng lên văn bản hiệp ước, quốc quyền bị xâm phạm và Đại Hàn Đế Quốc biến mất vào dòng chảy lịch sử.
- Căn biệt thự mang tên Abanggung, Byeoksujang: Đổi lấy công lao bán nước, Yun Deok-yeong nhận tước Tử tước và khoản tiền ân thưởng khổng lồ từ chủ nghĩa đế quốc Nhật Bản. Dùng số tiền này, ông ta đã xây dựng 'Byeoksujang' (hay còn gọi là Abanggung) - biệt thự tráng lệ kiểu Pháp rộng hơn 20.000 pyeong tại Ogin-dong, Jongno-gu - để sống vinh hoa xa hoa. Đặc biệt, biệt thự này được ngang nhiên xây dựng trên vùng cao nhìn bao quát Cung Cảnh Phúc - pháp cung của Joseon - khiến người dân vô cùng phẫn nộ. Biệt thự xa hoa dựng lên từ nước mắt của hoàng hậu và sự diệt vong của đất nước cũng là bằng chứng lịch sử vạch trần lòng tham gớm ghiếc và xa xỉ nhất của kẻ bán nước.
2. Giáng cấp xuống thành 'Lý Vương' và tuổi già cô độc tại Cung Xương Đức:
- Nỗi buồn của vị quân chủ mất nước, bị giáng cấp thành 'Lý Vương': Sau khi bị cướp đoạt quốc quyền, Sunjong bị giáng chức từ Hoàng đế xuống thành 'Lý Vương', thực chất bị giam cầm tại Cung Xương Đức, sống tuổi già cô độc và ốm yếu bị cô lập với thế giới bên ngoài dưới sự giám sát chặt chẽ của hiến binh Nhật Bản.
- Sự từ chối sang Nhật của Gojong (lúc đó là Lý Thái vương) và áp lực từ Nhật Bản: Năm 1917, Nhật Bản ép Gojong đến thăm Tokyo với cái cớ truyền tải lòng biết ơn về Hiệp ước Sáp nhập Hàn - Nhật. Khi Yi Wan-yong truyền đạt yêu cầu nhục nhã này, Gojong đã kiên quyết từ chối rằng "Dù có bị cướp mất nước, ta cũng không thể cúi đầu trước Vua Nhật Bản".
- Sự tịch thu tài sản bỉ ổi và đe dọa đời tư của Yun Deok-yeong: Khi Gojong không chịu nhượng bộ, lần này Yun Deok-yeong đứng mũi chịu sào dán nhãn đỏ (tịch thu) cưỡng chế lên tài sản hoàng gia để bóp nghẹt huyết mạch kinh tế, thậm chí còn tung ra lời đe dọa bỉ ổi là vạch trần đời tư phụ nữ trong quá khứ của Gojong, dai dẳng ép buộc chuyến thăm Nhật Bản nhục nhã.
- Chuyến thăm Nhật Bản đại diện của Sunjong (lúc đó là Lý Vương) và sự nhục nhã của việc mất nước: Cuối cùng, sau những đe dọa và áp lực dai dẳng, Gojong đành thỏa hiệp với điều kiện cử con trai mình là Sunjong (lúc đó là Lý Vương) đến Tokyo thay mặt gửi lời chào cảm ơn cưỡng chế đến Thiên hoàng Nhật Bản. Vì việc này, Sunjong bị kéo đến Tokyo dưới sự giám sát của Nhật Bản để gửi lời chào nhục nhã, trở thành nhân vật chính của lịch sử đau thương.
- Sự băng hà cô độc tại Cung Xương Đức và Phong trào biểu tình 10.6 Manse: Tháng 4 năm 1926, Sunjong trút hơi thở cuối cùng trong cô độc ở tuổi 53 tại điện Daejojeon thuộc Cung Xương Đức mà không để lại con cái. Cái chết bi thảm và ngày quốc tang của ông đã trở thành ngòi nổ cho Phong trào biểu tình 10.6 Manse nổi dậy của người dân phẫn nộ trước sự cai trị thuộc địa, mang theo ước nguyện kháng Nhật mãnh liệt và nước mắt của người dân cho đến tận phút cuối cùng.
3. Bi kịch của gia đình hoàng gia cuối cùng lụi tàn trong bóng tối của sự mất nước:
- Thái tử cuối cùng Yeongchinwang và phu nhân Lee Bang-ja trở thành con tin: Con trai thứ tư của Gojong và là Hoàng thái tử cuối cùng - Yeongchinwang (Lee Eun) - bị kéo sang Nhật Bản làm con tin từ năm 11 tuổi, kết hôn chính trị với hoàng tộc Lee Bang-ja (Masako) và sống suốt đời trong sự giám sát.
Ngay cả sau khi giải phóng, ông vẫn không thể trở về quê hương do chính quyền Syngman Rhee từ chối cho nhập cảnh vì mục đích chính trị, mãi đến năm 1963 mới thều thào trở về trong cơ thể bệnh tật để khép lại những năm tháng cuối đời cô độc tại Nakseonjae thuộc Cung Xương Đức. Phu nhân Lee Bang-ja ở bên cạnh chồng đã ở lại đất nước Hàn Quốc suốt đời để tận tụy cống hiến cho các dự án phúc lợi cho người khuyết tật và tầng lớp yếu thế. - Bông hoa bi thảm nhất của sự mất nước, Deokhye-ongju đầy số phận: Công chúa Deokhye - cô con gái muộn màng mà Gojong sinh ra ở tuổi lục tuần - cũng bị cưỡng chế du học Nhật Bản khi mới tuổi thiếu niên và phải kết hôn chính trị không mong muốn với gia tộc bá tước đảo Tsushima. Trải qua những bi kịch cá nhân khắc nghiệt như con gái mất tích, ly hôn và bị giam cầm trong bệnh viện tâm thần do bệnh tâm thần phân liệt, bà mãi đến năm 1962 mới có thể trở về tổ quốc hằng mơ ước, chấm dứt cuộc đời khi giữ gìn sự cô độc cuối cùng của hoàng gia tại Sugangjae, Nakseonjae thuộc Cung Xương Đức.
Dấu vết văn hóa ẩm thực của Baekje lưu lại trong hoàng gia Nhật Bản, Sungnyung (Nước gạo rang):
- Văn hóa Sungnyung của hoàng gia Nhật Bản được phu nhân Lee Bang-ja tiết lộ: Phu nhân Lee Bang-ja - Thái tử phi cuối cùng của Đại Hàn Đế Quốc và xuất thân từ hoàng tộc Nhật Bản - từng chứng thực một sự thật thú vị khi còn sinh sống. Trong hoàng gia Nhật Bản (như Thiên hoàng Showa), có truyền thống thưởng thức 'nước đun cơm cháy' rất giống với Sungnyung của Hàn Quốc như món tráng miệng sau bữa ăn và được duy trì qua các đời hoàng gia.
- Dấu vết của văn hóa cổ đại truyền từ bán đảo Triều Tiên: Trong sinh hoạt ăn uống của người Nhật Bản thông thường, hoàn toàn không có văn hóa đun cơm cháy để uống. Truyền thống này chỉ được giữ gìn qua các đời trong nội bộ hoàng gia Nhật Bản. Các nhà sử học cho rằng từ rất lâu về trước, tổ tiên bán đảo Triều Tiên bao gồm cả Baekje đã sang Nhật Bản lập ra hoàng gia và bắt đầu sinh hoạt, phương pháp ăn uống được truyền lại đã được giữ gìn bí mật bên trong hoàng gia Nhật Bản mà không bị thế giới bên ngoài biết đến.
4. Điểm đến gợi ý: Lịch sử buồn và tiếng hô độc lập tự chủ cuối thời Guhanmal
- Điện Injeongjeon Cung Xương Đức: Chính điện được cải tạo nội thất theo phong cách phương Tây sau khi Hoàng đế Sunjong dời đô sang Cung Xương Đức. Bên trong tòa nhà gỗ truyền thống thay vì giấy Hanji là cửa sổ kính, rèm cửa lộng lẫy, trên trần treo đèn điện (chùm đèn) phong cách phương Tây, sàn nhà được thay bằng gạch (Jeondol) màu vàng nung từ đất.
Đặc biệt, trên sống mái (yongmaru) của mái nhà có khảm trang trí bằng kim loại mang hình năm bông hoa mận (hoa mận hoàng gia - Ihwammun) tượng trưng cho biểu tượng hoàng gia Đại Hàn Đế Quốc, là nơi lưu giữ nguyên vẹn sự biến đổi cô độc của hoàng gia mất nước khi truyền thống cung điện phương Đông và văn hóa cận đại phương Tây pha trộn kỳ lạ.



- Huiijeongdang Cung Xương Đức: Phòng làm việc phi chính thức kiêm không gian sinh hoạt của nhà vua, lúc tái thiết năm 1920 đã bị Nhật Bản cải tạo hoàn toàn nội thất thành phòng tiếp khách phong cách phương Tây. Đặc biệt, mặt tiền tòa nhà được lắp đặt tiền sảnh đá phong cách phương Tây (pavilion lên xuống xe) nhô ra để xe hơi (xe ô tô) của Hoàng đế Sunjong có thể tiến trực tiếp dưới mái nhà lên xuống không bị ướt mưa, sở hữu ngoại hình độc đáo. Đây là di tích giúp quan sát sống động hiện trường cận đại hóa thời kỳ biến động khi xe hơi tân thức ra vào bên trong cung điện truyền thống Joseon.

- Nakseonjae Cung Xương Đức: Là nơi ở cuối cùng của hoàng gia nơi các thành viên gia đình hoàng gia cuối cùng của Đại Hàn Đế Quốc như Yeongchinwang và phu nhân Lee Bang-ja sinh sống và kết thúc cuộc đời sau khi trở về nước. Nơi đây mang đến cho du khách cái nhìn cận cảnh về quỹ đạo cuộc đời bi thương và cô độc của các thành viên hoàng gia cuối cùng lụi tàn giữa vẻ đẹp tao nhã của kiến trúc Hanok.

- Dấu vết Byeoksujang Ogin-dong (Trụ cột nhà Yun Deok-yeong): Dấu vết trụ cột đá (trụ cổng) duy nhất của biệt thự xa hoa rộng 20.000 pyeong 'Byeoksujang' do kẻ thân Nhật Yun Deok-yeong xây dựng đổi lấy việc bán nước. Nhìn những trụ cột và móng đá cắm cô độc bên bức tường biệt thự ngõ Seochon hiện nay, chúng ta có thể chứng kiến lòng tham vô nghĩa của kẻ bán nước.
- Hongneung và Yureung ở Namyangju (Hongyureung): Nơi Hoàng đế Gojong và Hoàng đế Sunjong an nghỉ, khác với phong cách lăng mộ Joseon truyền thống, nơi đây được thiết kế mô phỏng hệ thống lăng mộ hoàng đế Trung Quốc cho phù hợp với quy chuẩn hoàng đế của Đại Hàn Đế Quốc. Ngắm nhìn các tượng đá độc đáo như voi, hươu cao cổ, sư tử canh giữ trước lăng là cách tuyệt vời để chiêm nghiệm về dấu chấm hết của một thời đại.
500 năm vương triều Joseon cùng sự chấm dứt của Đại Hàn Đế Quốc và khởi đầu mới:
- Hồi kết bi thảm của triều đại 518 năm: Triều đại Joseon do Taejo Yi Seong-gye thành lập năm 1392 và Đại Hàn Đế Quốc nối tiếp đã biến mất vào lịch sử sau 518 năm trải qua bi kịch mất quốc quyền mang tên Gyeongsul Gukchi năm 1910. Giữa sự xâm lược nghiêm ngặt của ngoại bang và lòng tham của những kẻ phản bội bên trong, hoàng gia bị giáng cấp và chủ quyền bị cướp đoạt tàn nhẫn.
- Sự lột xác thành nhà nước cộng hòa dân chủ nơi nhân dân làm chủ: Tuy nhiên, sự kết thúc bi thảm của vương triều không có nghĩa là chấm dứt lịch sử của chúng ta. Nhờ sự hy sinh đẫm nước mắt của vô số nhà hoạt động độc lập đã chiến đấu cống hiến trọn đời để giành lại đất nước, dân tộc chúng ta đã trải qua việc thành lập Chính phủ Lâm thời Đại Hàn Dân Quốc năm 1919 để cuối cùng nghênh đón Ngày Giải phóng, và ngày nay đang kiêu hãnh tiếp nối mạch nguồn lịch sử với tư cách 'Đại Hàn Dân Quốc - nhà nước cộng hòa dân chủ nơi nhân dân làm chủ' chứ không phải là đất nước của nhà vua.
- Bài học từ các di tích truyền lại: Các lăng mộ hoàng gia lộng lẫy và các phế tích cung điện như Nakseonjae thấm đẫm nỗi buồn không đơn thuần là di tích cũ. Đây là hiện trường giáo dục lịch sử sống động dạy chúng ta không bao giờ được phép quên đi lịch sử đau đớn khi mất nước, đồng thời nhận thức rõ sự hy sinh cao cả nào đứng đằng sau nền tự do và chủ quyền mà chúng ta đang tận hưởng ngày nay.




